• Featured

    Windows 8 Could Have Nine Different Backgrounds and Editions

  • Featured

    Don't miss these 10 Things if you are going for Picnic.

  • Articles

    iPhone 6 Will Look Like

  • Articles

    Solar Powered UAVs To Replace Satellites

  • Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2019



    Chân Dung
    Một Gia Đình Khác Thường
     Sáng thế ký 27
    Mặc dù đây không phải là một từ mới, hầu hết chúng ta chưa bao giờ nghe cụm từ “dysfunctional” (khác thường)cho tới mấy năm gần đây. Tuy nhiên, trong thập niên vừa qua, “dysfunctional” (khác thường) đã trở thành một trong những cụm từ vang dội trong thế hệ hỗn loạn nầy. Tự điển định nghĩa danh từ “dysfunction” là “chức năng rối loạn hay suy giảm của (hệ thống) bộ phận cơ thể”. Trong cách nói của nhà thờ, nói như thế có nghĩa là cơ thể của bạn không hoạt động theo cách nó được dự trù nữa rồi.
    Nhưng đấy chẳng phải là cách từ ngữ được sử dụng chính xác ngày hôm nay. Hầu hết chúng ta thường nghe “dysfunctional” (khác thường) áp dụng cho các mối quan hệ của con người — chúng ta nghe nói về các gia đình khác thường và những cuộc hôn nhân khác thường, “dysfunctional” (khác thường) mô tả các mối quan hệ mật thiết của con người không tiến triển theo cách mà chúng được dự trù phải phát triển.
    Hãy bước vào một cửa hàng sách Cơ đốc mà bạn ưa thích xem, bạn sẽ nhìn thấy hàng tá sách báo với cụm từ “dysfunctional” (khác thường) nơi đề tựa:
    — "Bí quyết của một gia đình “dysfunctional” (khác thường)”
    — "Chữa lành cuộc hôn nhân “dysfunctional” (khác thường)”
    — "Trải qua thời thơ ấu “dysfunctional” (khác thường) của bạn”
    — "Các mối quan hệ “dysfunctional” (khác thường) — Nơi chúng xuất xứ, Làm cách nào để thay đổi chúng”
    Mục tiêu đặc biệt của chúng ta trong bài nghiên cứu nầy là nhắm vào loại gia đình “dysfunctional” (khác thường). Đây là phần định nghĩa hiện hành: Một gia đình “dysfunctional” (khác thường) là một gia đình trong đó có một sự đổ vỡ chủ yếu trong các mối quan hệ cơ bản mà tự gia đình không còn hoạt động đúng với các chức năng nữa.
    Năm triệu chứng
    Đây là năm triệu chứng của một gia đình “dysfunctional” (khác thường):
    1. Ghẻ lạnh — Các thành viên trong gia đình lẫn tránh các thành viên khác trong đó.
    2. Tức giận — họ có thể tỏ ra hay kềm chế.
    3. Thiếu sự tin cậy — được thấy trong các khuôn mẫu tương giao.
    4. Dối trá — Không có khả năng nói ra sự thật với các thành viên khác trong gia đình.
    5. Bí mật không lành mạnh — Từ chối không đối diện với sự thật.
    Lưu ý: Bạn có thể gặp một hay nhiều dấu vết như thế nầy trong các gia đình lành mạnh mọi lúc mọi khi, nhưng loại gia đình “dysfunctional” (khác thường) sử dụng các dấu vết nầy như khuôn mẫu thông thường trong cuộc sống.
    Việc ấy có thể gây ngạc nhiên cho bạn để nhận ra rằng, mặc dù từ ngữ là mới mẻ, quan niệm về một gia đình “dysfunctional” (khác thường) chẳng có gì mới mẻ hết. Tự ý tưởng ấy quay trở lại với phần bắt đầu của thời gian. Rốt lại, nguyên nhân thực của tình trạng“dysfunctional” (khác thường) là sự xâm nhập của tội lỗi vào trong dòng giống con người. Kể từ khi Ađam và Êva bất tuân đối với Đức Chúa Trời, từng gia đình đã “dysfunctional” (khác thường) ở cấp độ nầy hay cấp độ khác. Bao lâu bạn phạm tội, thậm chí các mối quan hệ tốt nhứt sẽ chẳng còn được trọn vẹn nữa.
    Sẽ chẳng có một việc nào là một gia đình hoàn hảo cả — chưa bao giờ có, sẽ không hề có bao lâu tội lỗi là một phần trong tình trạng của con người. Tội lỗi vặn cong mọi sự chúng ta nói và làm — nó nhuộm màu cuộc sống để rồi chẳng có cuộc hôn nhân, chẳng có một gia đình, chẳng có mối quan hệ bố mẹ- con cái nào thực sự là trọn vẹn cả.
    Gia đình “dysfunctional” (khác thường) Không Phải Là Mới Mẻ
    Khi nói như thế, chẳng có gì phải ngạc nhiên khi chúng ta quay trở lại với Kinh thánh, chúng ta không phải nhìn đâu xa mới gặp các mối quan hệ gia đình “dysfunctional” (khác thường):
    1. Hãy nhìn vào chính gia đình đầu tiên — Ađam và Êva, họ đổ thừa nhau về tình trạng bất tuân.
    2. Hãy nhìn vào con cái của họ — Cain đã giết em mình là Abên.
    3. Hãy nhìn vào ba người con trai của Nôê — Cham đã làm buồn lòng cha mình khi không đắp mền che sự trần truồng của ông.
    4. Hãy nhìn vào Ápraham và Sara — Ông đã nói dối về vợ mình, gọi nàng là em gái của ông. Cháu ông là Lót trở thành một nguồn thất vọng đáng lo ngại.
    5. Hãy nhìn vào David — mặc dù ông là một vị vua vĩ đại, một chiến binh lỗi lạc, một thi sĩ có tài, là một người cha người chồng, ông là một người thất bại. Cuộc hôn nhân của ông với Micanh là một thất bại lớn lao, cuộc hôn nhân của ông với Bátsêba đã dựa trên một vụ tà dâm, và Ápsalôm con trai ông đã quay chống lại ông. Khi vương quốc của ông sụp đổ, thì gia đình ông suy sụp thể ấy.
    Ba Thế Hệ Của Gia Đình “dysfunctional” (khác thường)
    Nếu bạn muốn có một trường hợp khác, hãy nhìn vào gia đình của Giacốp và Êsau. Chúng ta hãy khởi sự hai thế hệ trước với Ápraham và Sara. Sự khác thường bắt đầu khi Sara không thể có thai, nên Ápraham bèn ngủ với Aga, là hầu của Sara. Khi Ápraham ăn nằm với Aga, một đứa con trai được sanh ra, tên của nó là Íchmaên. Mối quan hệ sau đó tạo ra nhiều căng thẳng giữa Sara và Aga đến nỗi Aga phải bỏ đi. Sau đó Aga trở lại, sanh Íchmaên, và một sự hòa hoãn tạm thời được phục hồi cho tới khi Sara sanh Ysác, ở điểm nầy Ápraham đáp ứng lại với mọi lời than phiền của Sara, ông đuổi Aga và Íchmaên đi để được yên xuôi. Điều gì đã diễn ra ở đây vậy? Không những Sara và Aga không hợp nhau, mà Íchmaên và Ysác cũng thế nữa.
    Bây giờ chúng ta chuyển qua thế hệ thứ hai. Ysác lấy Rêbeca làm vợ và sau 20 năm, bà sanh Giacốp và Êsau. Nhưng hai người con trai lại rất khác nhau, và Ysác thích Êsau hơn trong khi Rêbeca thì yêu Giacốp. Hình thức thiên vị trong gia đình như thế nầy không sao giấu được hai cậu con trai, họ trở thành đối thủ chớ không phải đồng minh. Trong khi sự ganh đua giữa anh em trong nhà là một sự thực trong cuộc sống — ngay cả trong gia đình hạnh phúc nhất — trong loại gia đình “dysfunctional” (khác thường) tình trạng ganh đua trở thành một sự thực hiển nhiên trong sinh hoạt gia đình. Đấy là những gì xảy ra với Giacốp và Êsau. Vì cớ nhân cách của họ khác nhau rất lớn, và vì cớ sự thiên vị của bố mẹ, họ bị định phải trở thành đối thủ (và có khi là kẻ thù cay đắng nữa) bao lâu họ còn sống.
    Không người nào trông hiền lành hết
    Khi chúng ta đến với Sáng thế ký 27, ba thế hệ của gia đình “dysfunctional” (khác thường) sắp sửa đạt tới đỉnh điểm đáng kinh sợ. Các khuôn mẫu quan hệ không lành mạnh sẽ hoàn toàn hủy diệt chính gia đình của Giacốp. Những gì bạn đang nhìn thấy ở phần đầu chương nầy là một gia đình mà, trong khi chẳng sinh hoạt tốt đẹp, ít nhất là họ đang ăn ở với nhau. Đến phần cuối chương, gia đình đã bị thổi tung đi một lần đủ cả.
    Có bốn nhân vật trong câu chuyện nầy — Ysác người cha, Rêbeca người mẹ, và hai người con trai, là Giacốp và Êsau. Hãy chú ý hai sự kiện về bốn nhân vật nầy:
    1. Hết thảy bốn nhân vật được giới thiệu theo kiểu ánh sáng tiêu cực trong chương nầy.
    2. Bốn người nầy không hề xuất hiện cùng một lúc với nhau.
    Hơn nữa, Giacốp và Êsau giờ đây bị phân rẻ sâu sắc trong mối quan hệ của họ đến nỗi họ không bao giờ xuất hiện cùng lúc với nhau. Đây là chân dung của một gia đình“dysfunctional” (khác thường), được treo bằng một sợi dây, họ tự hủy diệt vì cớ các khuôn mẫu tội lỗi lừa đảo giữa các cá nhân không hề đối mặt và không bao giờ được giải quyết.
    I. Sự bất tuân (27:1-4)
    Câu chuyện bắt đầu với Ysác, ông tin rằng mình sắp sửa qua đời. Giấc mơ đẹp nhất của ông là phải biết chắc rằng trước khi ông qua đời, con trai ông là Êsau sẽ nhận được ơn phước hằng ấp ủ. Giờ đây già yếu rồi, thị lực của Ysác khiến ông yếu dần đi. Khi gọi Êsau đến, ông sai người đi săn thịt rừng cho ông ăn. Ysác nói: “dọn một món ngon tùy theo cha sở thích; rồi dâng lên cho cha ăn, đặng linh hồn cha chúc phước cho con trước khi chết”.
    Mọi dự tính của ông rất rõ ràng. Ysác vẫn muốn Êsau nhận lấy quyền của người con trưởng sau khi ông (Ysác) qua đời. Khi sai Êsau đi săn thịt rừng, ông đang yêu cầu Êsau phải làm những gì người con trưởng phải làm — nắm lấy vị trí của mình là đầu và là người chu cấp cho cả gia đình. Con trai ông từng dọn bữa, Ysác khi ấy sẽ thấy thoải mái mà chúc phước cho Êsau.
    Có gì sai với sự nầy không? Thường thì chẳng có gì sai với sự ấy. Nhưng Đức Chúa Trời đã phán và đã công bố rồi trước khi hai con trai ra đời: “đứa lớn sẽ phục đứa nhỏ”. Câu ấy ý nói rằng Giacốp sẽ được đối đãi như con trưởng nam. Trải đi bao năm tháng, Ysác rõ ràng không hề bằng lòng chấp nhận sự lựa chọn của Đức Chúa Trời về Giacốp hơn Êsau. Bây giờ, sau cùng ông hoạch định chúc phước cho Êsau — trong sự thách đố cố ý đối với ý muốn của Đức Chúa Trời.
    Khi làm như vậy, Ysác đang phạm phải bốn lỗi lầm.
    1. Rõ ràng ông đang ra sức đảo lộn những điều Đức Chúa Trời đã phán.
    2. Ý thức đang tể trị hoàn toàn trên ông.
    3. Ông bất chấp sự thực Êsau về mặt thuộc linh không xứng đáng để được chúc phước cho.
    4. Ông mưu tính kín đáo với Êsau hòng che giấu kế hoạch của mình đối với Rêbeca và Giacốp.
    Không một điều nào trong số nầy là vấn đề đối với Ysác. Ông muốn đứa con ưu ái của mình nhận được phước hạnh, và nếu đứa con thông đồng để cho sự việc ấy xảy ra, đấy chính xác là những gì ông sẽ làm. Nếu ông phải dối gạt vợ mình và đứa con kia, thì cũng phải làm thế thôi.
    II. Sự dối gạt (27:5-29)
    Nhưng kế hoạch không thực hiện được vì Rêbeca đã nghe lén Ysác và Êsau (nhiều dối gạt, nhiều kín đáo!) Khi ấy, bà lặp lại với Giacốp những điều bà nghe lén và rồi bà xào nấu một kế hoạch của riêng mình (vẫn nhiều dối gạt, nhiều kín đáo!) Kế hoạch của bà rất đơn giản: Giacốp cần phải giết hai con dê chọn lọc và Rêbeca sẽ nấu dọn một bữa ăn ngon cho Ysác. Giacốp sẽ dọn bữa cho cha mình ăn trong khi giả vờ đóng vai anh mình, thế là gài Ysác vào chỗ phải chúc phước cho.
    Khi Giacốp nghe xong kế hoạch đáng kinh ngạc nầy, ông chỉ có một thắc mắc: “Sẽ ra sao nếu cha rờ con?” Đây là sự đối kháng về mặt kỷ thuật mà thôi: “Sẽ ra sao nếu người Nga bắt lấy tôi và khám phá ra tôi không nói được tiếng Nga?” Rõ ràng Giacốp chẳng có một sự đối kháng nào về mặt đạo đức trước ý tưởng dối gạt cha mình. Ông chỉ muốn biết phải làm gì nếu ông bị bắt quả tang thôi. Hãy chú ý câu: “Con sẽ bị coi như kẻ phỉnh gạt”. Sai! Ông sẽ không bị coi là kẻ phỉnh gạt … rõ ràng ông đang phỉnh gạt ông ấy. Có một sự khác biệt rất lớn giữa bề ngoài và thực tế khi sự dối gạt dính dáng vào. Nhưng Giacốp dường như không tán thưởng ý tưởng đó.
    Rêbeca nắm quyền
    Khi ông nói: “Nhưng một sự rủa sả sẽ giáng trên con nếu con bị bắt quả tang”, Rêbeca đáp lại bằng lời lẽ của những bà mẹ xuyên suốt cả lịch sử: “hãy cứ nghe lời mẹ”. Rõ ràng Rêbeca là người lãnh đạo chính trong gia đình. Tôi sẽ tóm tắt nhân cách của bà với bốn cụm từ nầy:
    Mạnh mẽ
    Tháo vát
    Cố quyết
    Gian giảo
    Bà là người tác động chính trong câu chuyện nầy và dường như là trong cả gia đình nữa. Rõ ràng là Ysác đã lui đi trong vị trí lãnh đạo thuộc linh trong sự ưu ái vợ mình.
    Ai nghĩ ra sự lừa dối? Rêbeca.
    Ai nói: “Đi dọn bữa đi"Rêbeca.
    Ai nói: “Hãy khoác lốt da dê nầy vào"Rêbeca.
    Ai nói: “Con ơi! xin sự rủa sả đó để cho mẹ chịu"Rêbeca.
    Ai nói: “Hãy rời khỏi nhà cho đến lúc nào cơn giận của anh con qua hết"Rêbeca.
    Bà đã nắm lấy quyền hành ở từng thời điểm một. Bà luôn có câu trả lời cho từng thắc mắc và giải pháp cho từng vấn đề.
    Một thắc mắc. Nếu điều nầy sai quấy, tại sao Giacốp lại làm theo?
    1. Vì ông chịu áp lực của mẹ mình.
    2. Vì ông muốn sự chúc phước.
    3. Vì ông tin cứu cánh xưng công bình cho phương tiện.
    4. Vì ông không tôn trọng đủ cha mình.
    Tôi nghĩ Giacốp đã nhũ thầm: “Đức Chúa Trời muốn mình được phước, vì vậy nếu mình lừa dối chút đỉnh để có phước ấy, thì được thôi. Đức Chúa Trời sẽ hiểu thôi mà”. Giacốp đã đúng phân nửa. Đức Chúa Trời đã muốn ông được phước. Và Đức Chúa Trời vốn hiểu rõ những điều ông đã làm. Song dù thế thì cũng chẳng đúng đắn đâu.
    Việc làm bẩn thỉu
    Những gì xảy ra kế đó ai cũng đều biết rõ nên chẳng cần phải lặp lại. Giacốp, khoác lấy lớp da dê mà mẹ mình đã sửa soạn, dọn bữa ăn ngon cho cha. Ysác, mặc dù ông đã già và làng mắt, nhận ra rằng có gì đó kỳ kỳ. Lý trí ông cho ông biết rằng Êsau không thể săn thịt rừng nhanh như thế và giọng nói không có âm thanh giống Êsau.
    Hãy lưu ý nhiều phương thức Giacốp dối gạt cha mình:
    1. Cố tình dối gạt. “Tôi là Ê-sau, con trưởng nam của cha”.
    2. Phạm thượng. “Ấy nhờ Giê-hô-va Đức Chúa Trời của cha xui tôi gặp mau vậy”.
    3. Lừa dối lặp đi lặp lại. “Ấy con thật là Ê-sau, con trai ta, phải chăng? Gia-cốp thưa: Phải, con đây”.
    4. Gần gũi không trung thực. “Gia-cốp bèn lại gần và hôn người”.
    5. Chi tiết gây nhầm lẫn. “Y-sác đánh mùi thơm của áo con”.
    Nhưng điều nầy không làm cho chúng ta phải ngạc nhiên. Đây là điều xảy ra bất cứ khi nào bạn bước đi trên con đường dối gạt. Điều nầy diễn ra bất cứ lúc nào bạn nói: “Làm thế nào miễn được như thế thì chẳng là vấn đề đâu”. Những lời dối trá của Giacốp sẽ phải xảy ra vì ông quyết định rằng cứu cánh biện minh cho phương tiện. Không lâu sau đó thì lời nói dối nầy dẫn tới lời nói dối khác và khác nữa rồi sau cùng bạn phải cứ nói dối mãi để che đậy mọi lời dối trá trước kia.
    Chúc phước
    Trong bất kỳ trường hợp nào, Ysác gạt qua một bên mọi hồ nghi và chúc phước cho Giacốp (cứ tưởng ông là Êsau). Về mặt cơ bản, sự chúc phước gồm có ba điều:
    1. Thịnh vượng cá nhân (câu 28)
    2. Nổi bật (câu 29)
    3. Được Đức Chúa Trời bảo hộ (câu 29)
    Cơ bản là giờ đây Giacốp nhận lãnh từ Ysác phước hạnh được tỏ ra trong giao ước với Ápraham.
    Một lưu ý khác. Trong bối cảnh nầy, ai đang dối gạt ai? Ở một mặt, Giacốp rõ ràng đang dối gạt cha mình là Ysác. Tuy nhiên, Ysác — vì ông tưởng Giacốp quả thực là Êsau — nghĩ ông đang lừa Giacốp bằng cách chúc phước cho Êsau. Cả hai đều dự tính dối gạt nhau; chỉ có Giacốp là thành công. Điểm đáng kinh ngạc nhất, ấy là qua hành động dối gạt nầy, ý chỉ của Đức Chúa Trời sẽ được nên! Tại sao chứ? Vì sự lựa chọn của Đức Chúa Trời (Giacốp) thực sự kết thúc với sự chúc phước đó. Kết thúc đó không xưng công bình cho sự dối gạt, mà nó còn tỏ ra thể nào Đức Chúa Trời hành động qua tình trạng yếu đuối của con người tội lỗi để hoàn thành mọi mục đích của Ngài.
    Câu chuyện nầy, được xem theo ánh sáng ấy, là một câu chuyện đặt dưới quyền tể trị của Đức Chúa Trời. Nó nhắc cho tôi nhớ tới lời lẽ của Giôsép thốt ra nhiều năm về sau: “Các anh toan hại tôi, nhưng Đức Chúa Trời lại toan làm điều ích cho tôi” (Sáng thế ký 50:20). Cả Ysác và Giacốp đều có những động lực chẳng cao thượng chi hết, nhưng Đức Chúa Trời đã tể trị mọi động lực xấu xa của họ để quyết chắc rằng ý muốn của Ngài hoàn toàn được nên.
    III. Sự tan vỡ (27:30 - 28:9)
    Giờ đây, Giacốp có mọi điều mình mong muốn lâu nay, song vì ông nhận lãnh nó qua những phương tiện gian lận, không bao lâu sau đó ông sẽ trả một giá rất đắt. Sau khi Ysác chúc phước cho Giacốp xong, thì Êsau thật bước vào và Ysác nói: “Con là đứa nào?” “Tôi là Êsau”. Kinh thánh chép rằng Ysác đã cảm động quá đỗi. Cảm động như thế có nghĩa là cụ già lay động không kềm chế được khi sự thực kia gây sốc cho cả nhà. Giacốp đã lừa dối ông! Trong khi làng mắt, ông nhận ra mọi điều mà mình mới vừa làm. Hai sự thực đã chạm đến ông ngay khi ấy:
    1. Giacốp đã gạt ông.
    2. Phước hạnh đã chuyển qua cho đến đời đời.
    Một khi ơn phước đã chuyển qua rồi, nó có sức mạnh của một tờ hợp đồng hợp pháp, và không thể hồi lại được. Đấy là điều Ysác muốn nói khi ông nói ở câu 33: “Cha đã chúc phước cho nó; nó lại sẽ được ban phước vậy”. Ông không thể thu hồi lại ơn phước đó.
    Bây giờ, toàn bộ gánh nặng mọi sự đã xảy ra đều úp đổ lên Êsau. “Vừa nghe dứt lời cha, thì Ê-sau la lên một tiếng rất lớn, và rất thảm thiết mà thưa cùng cha rằng: Cha ơi! xin hãy chúc phước cho con luôn nữa!” “Em con đã dùng mưu kế đến cướp sự chúc phước của con rồi”. 
    Giacốp = “Kẻ Lừa Đảo”
    Khi ấy Êsau nói: “Có phải vì người ta gọi nó là Gia-cốp mà nó hai lần chiếm lấy vị tôi rồi chăng? Nó đã chiếm quyền trưởng nam tôi, và lại bây giờ còn chiếm sự phước lành của tôi nữa”. Nghĩa là: “Em con đã sống đúng với tên của nó. Nó thực sự là “Giacốp” — tự nhiên thì nó đã là kẻ lừa đảo rồi”. Thế là danh “Giacốp” đã trở thành một hình ảnh nói tới bản chất cơ bản của ông — ông bằng lòng xưng công bình cho việc nhận lãnh bất cứ điều chi ông muốn trong cuộc đời.
    Trước khi bạn cảm thấy quá đau buồn cho Êsau, hãy tự hỏi mình ai đã gây ra nan đề nầy. Sự thể hoàn toàn xảy ra vì Êsau đã xem khinh quyền con trưởng của chính mình. Nếu ông đánh giá cao quyền trưởng nam, Giacốp sẽ không bao giờ có thể lừa được ông để chiếm lấy nó.
    Gần như là chúng ta đã đến với phần cuối của câu chuyện. Nơi sự cầu xin của Êsau, Ysác chúc phước cho ông — nhưng rõ ràng là thấp hơn ơn phước của Giacốp. Câu 41 cho chúng ta biết rằng Êsau đã cưu mang mối thù nghịch cùng Giacốp. Thậm chí ông nói thầm rằng: “Ngày tang của cha đã hầu gần; vậy, ta sẽ giết Gia-cốp, em ta, đi”. Mọi sự diễn ra rất là dễ hiểu. Ai có thể bị đổ thừa cho Êsau về việc giận dữ kia? Em của ông đã hai lần dối gạt ông.
    Rêbeca chỉ đạo — Phần II
    Ở điểm nầy, Rêbeca lùi lại trong bức tranh. Bà bảo Giacốp phải chạy trốn vì cớ mạng sống của ông vì Êsau chắc chắn sẽ giết ông. Bà khuyên ông phải đến với người cậu (là anh của bà) Laban ở Charan (cách khoảng 500 dặm đường). Hiển nhiên là cơn giận của Êsau sẽ nguội đi và Rêbeca (theo kế hoạch của bà) sẽ gửi một tin nhắn cho Giacốp để trở về nhà. Người mẹ vốn biết rõ hai đứa con của mình, có phải không? Bà biết rõ Êsau có một tính tình bốc đồng, tuy nhiên cơn giận của ông sẽ mau chóng nguội dần đi y như khi nó xảy đến. Êsau không phải là hạng người giữ lòng thù hận. Ông rất mau giận mà cũng rất mau tha thứ. Rêbeca tưởng Giacốp sẽ trở về nhà trong một vài tuần hay một vài tháng. Bà biết rất ít rằng Giacốp sẽ ở lại với cậu mình là Laban những 20 năm dài. Nhưng đấy là một câu chuyện khác.
    Một chi tiết sau cùng cho câu chuyện của chúng ta kết thúc. Bà đã tìm cách xưng công bình việc sai Giacốp qua Charan, vì vậy bà bảo Ysác rằng bà muốn Giacốp tìm một người vợ từ giữa dân tộc của họ — chớ không phải giữa vòng người Hê-tít tà giáo. Thực vậy, bà đã cung ứng cho Ysác một câu chuyện có tính cách che đậy. Ysác đồng ý, rồi gọi Giacốp đến bên cạnh mình, lặp lại ơn phước của Ápraham, rồi sai ông qua Charan để tìm một người vợ.
    Bạn nắm được điều gì khi bạn đứng lùi lại một chút rồi nhận định câu chuyện nầy như một tổng thể? Cái mà bạn đang có là một gia đình “dysfunctional” (khác thường) không có một mối liên kết nào cả. Đến cuối cùng, gia đình sụp đổ dưới gánh nặng của sự dối gạt và bất lương.
    Giacốp Đã Nhận Được Điều Mình Muốn, Nhưng …
    Hãy suy nghĩ theo chiều hướng nầy xem. Lúc đầu, Giacốp không có phước hạnh; đến cuối cùng thì ông mới có. Giacốp đã nhận được điều mình muốn, nhưng vì ông đã lãnh lấy ơn phước ấy qua phương tiện gian lận, điều nầy khiến ông phải trả giá với chính gia đình của ông.
    Gia đình ông bị hủy diệt.
    Ông chẳng có một xu nào hết
    Ông sống vô gia cư.
    Ông đang chạy trốn vì mạng sống mình.
    Ông bị ghẻ lạnh đối với anh của mình.
    Ông đã làm nhục cha mình.
    Sâu xa như chúng ta biết, ông chưa hề gặp lại được Rêbeca mẹ mình.
    Phần lưu ý sau cùng. Vì Giacốp đã ra đi và Êsau ở lại nhà, Giacốp đã từ bỏ mọi sự thịnh vượng về vật chất sẽ thuộc về ông qua quyền thừa tự của ông từ Ysác.
    Ông đã nhận được điều mình muốn … nhưng ông mất chính gia đình của mình. Tại sao chứ? Vì ông không chờ đợi Đức Chúa Trời. Chuck Swindoll gọi sự chờ đợi là kỷ luật khó nhất trong cuộc sống Cơ đốc. Thi thiên 37:7 chép: “Hãy yên tịnh trước mặt Đức Giê-hô-va, và chờ đợi Ngài”. Hầu hết chúng ta đều không muốn yên tịnh và chúng ta không muốn chờ đợi. Chúng ta muốn câu trả lời phải có ngay bây giờ thôi.
    Hai sự thực không thể phủ nhận
    Trong khi câu chuyện nầy nói cho chúng ta biết với nhiều cấp độ, có lẽ bài học chính cần phải làm với tầm quan trọng của sự chờ đợi nơi Đức Chúa Trời. Chúng ta có thể nhìn vào sự thực nầy ở cả hai mặt: tích cực và tiêu cực:
    1. Người nào chờ đợi nơi Chúa, dù có khó khăn đấy, đến cuối cùng sẽ không thất vọng.
    2. Người nào mất kiên nhẩn tìm cách thúc đẩy bàn tay của Đức Chúa Trời sẽ nhận được điều mình muốn nhưng trong phương án họ sẽ mất mọi sự có giá trị trong cuộc sống.
    Chúng ta hãy thử hỏi lần thứ nhì xem: Bạn bằng lòng đánh đổi gì trong cuộc sống để nhận được thứ mình mong muốn? Gia đình chăng? Bạn bè chăng? Sự nghiệp của bạn chăng? Con cái chăng? Lòng thanh sạch? Tính ngay thẳng? Nói cách khác: Bạn bằng lòng thực hiện dịch vụ nào để thúc đẩy bàn tay của Đức Chúa Trời?
    Hãy nhớ, chẳng có một ngõ tắt nào với Đức Chúa Trời cả. Mỗi ngõ tắt sẽ đổi thành một con đường cuối cùng của nó là nẻo sự chết. Người nào bắt lấy các ngõ tắt đều kết thúc trong lang thang vô mục đích qua cuộc sống. Hãy viết ra sự ấy bằng những mẫu tự hoa xem: Đức Chúa Trời không cần sự trợ giúp của bạn để hoàn thành ý chỉ của Ngài trong đời sống của bạn. Đấy là bài học số 1 trong câu chuyện nầy. Nếu Ngài muốn chúc phước cho, Ngài có thể thực hiện việc ấy. Nếu Ngài muốn nâng cao bạn lên, Ngài có thể làm việc ấy. Nếu Ngài muốn dấy bạn lên đến một địa vị quyền lực cao kỳ, Ngài có thể làm việc ấy.
    Nếu Đức Chúa Trời muốn Giacốp có quyền con trưởng, thì Êsau chẳng có cách nào để giữ được quyền ấy.
    Nếu Đức Chúa Trời muốn Giacốp được phước, thì Êsau chẳng có cách chi để mà giữ được ơn phước đó.
    Nếu Đức Chúa Trời muốn Giacốp được phước, thì Ysác chẳng có cách gì để trao nó cho Êsau.
    Không có cách gì đâu! Không thể xảy ra được đâu. Trong một triệu năm cũng không được đâu. Đức Chúa Trời không cần sự trợ giúp của Giacốp. Hay sự trợ giúp của Rêbeca. Nếu Đức Chúa Trời muốn, Ngài có thể thực hiện một phép lạ hay Ngài có thể sắp xếp mọi hoàn cảnh hoặc Ngài có thể chỉ đổi ý của Ysác hay chỉ đánh cho ông chết mà thôi. Đức Chúa Trời luôn sáng tạo khi phải tìm ra các phương thức hầu hoàn thành mọi mục đích của Ngài ở trên đất.
    Nhưng khi chúng ta xen vào, khi chúng ta tìm cách “trợ giúp” Đức Chúa Trời, chúng ta chỉ làm cho mọi sự rối tung lên thôi. Sự thật mỉa mai, ấy là bất cứ khi chúng ta tìm cách “trợ giúp” Đức Chúa Trời, chúng ta có thể nhận lãnh bất cứ điều chi chúng ta mong muốn, song cái giá sẽ rất là cao.
    Lời cầu nguyện khó nhất mà bạn sẽ từng dâng lên
    Cách đây chừng một năm, tôi đã giảng dạy về Lời cầu nguyện của Chúa. Khi tôi đến với câu: “Nguyện Ý Chúa Được Nên”, tôi gọi câu nầy là “Lời cầu nguyện khó nhất mà bạn sẽ từng dâng lên”. Sau khi suy nghĩ, tôi đã đổi ý. Giờ đây, tôi muốn gọi câu ấy là “Lời cầu nguyện khó nhứt thứ nhì mà bạn sẽ từng dâng lên”. Muốn cầu nguyện “Ý Cha Được Nên” dường như thường rất khó khăn. Nhưng có một lời cầu nguyện còn khó khăn hơn:“Nguyện Ý Tôi Được Nên”. 
    Khi bạn cầu nguyện giống như Giacốp đã cầu nguyện — "Nguyện Ý Tôi Được Nên”, Đức Chúa Trời đáp lại bằng câu nói: “Thế thì, được thôi, nguyện ý ngươi được nên, nhưng ngươi sẽ lấy làm tiếc đấy”. Đến cuối cùng bạn sẽ chẳng bao giờ hối tiếc khi nói: “Lạy Chúa, nguyện ý Ngài được nên — theo cách của Ngài, theo thì thuận tiện của Ngài, và theo chương trình của Ngài”. 
    Một lời hứa phải chờ đợi
    Chúng ta hãy biến điều nầy ra thực tế đi. Nếu bạn sống như bao người khác, có lẽ bạn đang có một thời khó nhọc chờ đợi những việc trong cuộc sống mà bạn thực sự quan tâm đến. Hãy để ra một phút điền vào câu nói sau đây:
    Với sự trợ giúp của Đức Chúa Trời, tôi tự cam kết chờ đợi nhịn nhục nơi Chúa trong các lãnh vực sau đây:

    1._________________________________________
    2._________________________________________
    3._________________________________________

    Có thể đấy là tình trạng học vấn của bạn, hay một ngôi nhà mới, hoặc có lẽ bạn sẽ cầu thay cho đứa con trai hay con gái, hay về việc thay đổi sự nghiệp, một việc làm mới, hoặc một giấc mơ nào đó bạn có ở trong lòng mình. Ai biết được? Có thể bạn đang chờ đợi người chồng lạc lối tỉnh ngộ. Hay có thể là bạn đang cầu thay cho một người thân họ đang đau nặng. Bất cứ là tình huống nào, bạn có thể bị cám dỗ mà nói: “Chúa ơi, Ngài di hành chưa đủ nhanh”.
    Bạn cần phải chờ đợi.
    Bạn cần phải tin cậy nơi Đức Chúa Trời.
    Phải bình tịnh ở trước mặt Chúa.
    Hãy lắng nghe tiếng phán của Ngài.
    Hãy để cho Đức Chúa Trời phán cùng bạn.
    Lạy Chúa, nguyện ý Ngài được nên.
    Nếu sự thể không như tôi nghĩ, Nguyện Ý Cha Được Nên. Nếu tôi không hiểu, Nguyện ý Ngài được nên. Khi lòng tôi nhuốm đầy sợ hãi, và tôi bị cám dỗ mà hồ nghi chương trình của Ngài, Nguyện Ý Chúa Được Nên. Xin tha thứ cho con vì chưa nhìn biết Ngài rõ nét hơn. Lạy Chúa, bất cứ là giá nào, bất cứ là việc gì, Nguyện Ý Ngài Được Nên. Amen.

    Sáng thế ký 27: "Chân Dung Một Gia Đình Khác Thường"

    Posted at  21:10:00  |  in  Sermon Outline  |  Read More»



    Chân Dung
    Một Gia Đình Khác Thường
     Sáng thế ký 27
    Mặc dù đây không phải là một từ mới, hầu hết chúng ta chưa bao giờ nghe cụm từ “dysfunctional” (khác thường)cho tới mấy năm gần đây. Tuy nhiên, trong thập niên vừa qua, “dysfunctional” (khác thường) đã trở thành một trong những cụm từ vang dội trong thế hệ hỗn loạn nầy. Tự điển định nghĩa danh từ “dysfunction” là “chức năng rối loạn hay suy giảm của (hệ thống) bộ phận cơ thể”. Trong cách nói của nhà thờ, nói như thế có nghĩa là cơ thể của bạn không hoạt động theo cách nó được dự trù nữa rồi.
    Nhưng đấy chẳng phải là cách từ ngữ được sử dụng chính xác ngày hôm nay. Hầu hết chúng ta thường nghe “dysfunctional” (khác thường) áp dụng cho các mối quan hệ của con người — chúng ta nghe nói về các gia đình khác thường và những cuộc hôn nhân khác thường, “dysfunctional” (khác thường) mô tả các mối quan hệ mật thiết của con người không tiến triển theo cách mà chúng được dự trù phải phát triển.
    Hãy bước vào một cửa hàng sách Cơ đốc mà bạn ưa thích xem, bạn sẽ nhìn thấy hàng tá sách báo với cụm từ “dysfunctional” (khác thường) nơi đề tựa:
    — "Bí quyết của một gia đình “dysfunctional” (khác thường)”
    — "Chữa lành cuộc hôn nhân “dysfunctional” (khác thường)”
    — "Trải qua thời thơ ấu “dysfunctional” (khác thường) của bạn”
    — "Các mối quan hệ “dysfunctional” (khác thường) — Nơi chúng xuất xứ, Làm cách nào để thay đổi chúng”
    Mục tiêu đặc biệt của chúng ta trong bài nghiên cứu nầy là nhắm vào loại gia đình “dysfunctional” (khác thường). Đây là phần định nghĩa hiện hành: Một gia đình “dysfunctional” (khác thường) là một gia đình trong đó có một sự đổ vỡ chủ yếu trong các mối quan hệ cơ bản mà tự gia đình không còn hoạt động đúng với các chức năng nữa.
    Năm triệu chứng
    Đây là năm triệu chứng của một gia đình “dysfunctional” (khác thường):
    1. Ghẻ lạnh — Các thành viên trong gia đình lẫn tránh các thành viên khác trong đó.
    2. Tức giận — họ có thể tỏ ra hay kềm chế.
    3. Thiếu sự tin cậy — được thấy trong các khuôn mẫu tương giao.
    4. Dối trá — Không có khả năng nói ra sự thật với các thành viên khác trong gia đình.
    5. Bí mật không lành mạnh — Từ chối không đối diện với sự thật.
    Lưu ý: Bạn có thể gặp một hay nhiều dấu vết như thế nầy trong các gia đình lành mạnh mọi lúc mọi khi, nhưng loại gia đình “dysfunctional” (khác thường) sử dụng các dấu vết nầy như khuôn mẫu thông thường trong cuộc sống.
    Việc ấy có thể gây ngạc nhiên cho bạn để nhận ra rằng, mặc dù từ ngữ là mới mẻ, quan niệm về một gia đình “dysfunctional” (khác thường) chẳng có gì mới mẻ hết. Tự ý tưởng ấy quay trở lại với phần bắt đầu của thời gian. Rốt lại, nguyên nhân thực của tình trạng“dysfunctional” (khác thường) là sự xâm nhập của tội lỗi vào trong dòng giống con người. Kể từ khi Ađam và Êva bất tuân đối với Đức Chúa Trời, từng gia đình đã “dysfunctional” (khác thường) ở cấp độ nầy hay cấp độ khác. Bao lâu bạn phạm tội, thậm chí các mối quan hệ tốt nhứt sẽ chẳng còn được trọn vẹn nữa.
    Sẽ chẳng có một việc nào là một gia đình hoàn hảo cả — chưa bao giờ có, sẽ không hề có bao lâu tội lỗi là một phần trong tình trạng của con người. Tội lỗi vặn cong mọi sự chúng ta nói và làm — nó nhuộm màu cuộc sống để rồi chẳng có cuộc hôn nhân, chẳng có một gia đình, chẳng có mối quan hệ bố mẹ- con cái nào thực sự là trọn vẹn cả.
    Gia đình “dysfunctional” (khác thường) Không Phải Là Mới Mẻ
    Khi nói như thế, chẳng có gì phải ngạc nhiên khi chúng ta quay trở lại với Kinh thánh, chúng ta không phải nhìn đâu xa mới gặp các mối quan hệ gia đình “dysfunctional” (khác thường):
    1. Hãy nhìn vào chính gia đình đầu tiên — Ađam và Êva, họ đổ thừa nhau về tình trạng bất tuân.
    2. Hãy nhìn vào con cái của họ — Cain đã giết em mình là Abên.
    3. Hãy nhìn vào ba người con trai của Nôê — Cham đã làm buồn lòng cha mình khi không đắp mền che sự trần truồng của ông.
    4. Hãy nhìn vào Ápraham và Sara — Ông đã nói dối về vợ mình, gọi nàng là em gái của ông. Cháu ông là Lót trở thành một nguồn thất vọng đáng lo ngại.
    5. Hãy nhìn vào David — mặc dù ông là một vị vua vĩ đại, một chiến binh lỗi lạc, một thi sĩ có tài, là một người cha người chồng, ông là một người thất bại. Cuộc hôn nhân của ông với Micanh là một thất bại lớn lao, cuộc hôn nhân của ông với Bátsêba đã dựa trên một vụ tà dâm, và Ápsalôm con trai ông đã quay chống lại ông. Khi vương quốc của ông sụp đổ, thì gia đình ông suy sụp thể ấy.
    Ba Thế Hệ Của Gia Đình “dysfunctional” (khác thường)
    Nếu bạn muốn có một trường hợp khác, hãy nhìn vào gia đình của Giacốp và Êsau. Chúng ta hãy khởi sự hai thế hệ trước với Ápraham và Sara. Sự khác thường bắt đầu khi Sara không thể có thai, nên Ápraham bèn ngủ với Aga, là hầu của Sara. Khi Ápraham ăn nằm với Aga, một đứa con trai được sanh ra, tên của nó là Íchmaên. Mối quan hệ sau đó tạo ra nhiều căng thẳng giữa Sara và Aga đến nỗi Aga phải bỏ đi. Sau đó Aga trở lại, sanh Íchmaên, và một sự hòa hoãn tạm thời được phục hồi cho tới khi Sara sanh Ysác, ở điểm nầy Ápraham đáp ứng lại với mọi lời than phiền của Sara, ông đuổi Aga và Íchmaên đi để được yên xuôi. Điều gì đã diễn ra ở đây vậy? Không những Sara và Aga không hợp nhau, mà Íchmaên và Ysác cũng thế nữa.
    Bây giờ chúng ta chuyển qua thế hệ thứ hai. Ysác lấy Rêbeca làm vợ và sau 20 năm, bà sanh Giacốp và Êsau. Nhưng hai người con trai lại rất khác nhau, và Ysác thích Êsau hơn trong khi Rêbeca thì yêu Giacốp. Hình thức thiên vị trong gia đình như thế nầy không sao giấu được hai cậu con trai, họ trở thành đối thủ chớ không phải đồng minh. Trong khi sự ganh đua giữa anh em trong nhà là một sự thực trong cuộc sống — ngay cả trong gia đình hạnh phúc nhất — trong loại gia đình “dysfunctional” (khác thường) tình trạng ganh đua trở thành một sự thực hiển nhiên trong sinh hoạt gia đình. Đấy là những gì xảy ra với Giacốp và Êsau. Vì cớ nhân cách của họ khác nhau rất lớn, và vì cớ sự thiên vị của bố mẹ, họ bị định phải trở thành đối thủ (và có khi là kẻ thù cay đắng nữa) bao lâu họ còn sống.
    Không người nào trông hiền lành hết
    Khi chúng ta đến với Sáng thế ký 27, ba thế hệ của gia đình “dysfunctional” (khác thường) sắp sửa đạt tới đỉnh điểm đáng kinh sợ. Các khuôn mẫu quan hệ không lành mạnh sẽ hoàn toàn hủy diệt chính gia đình của Giacốp. Những gì bạn đang nhìn thấy ở phần đầu chương nầy là một gia đình mà, trong khi chẳng sinh hoạt tốt đẹp, ít nhất là họ đang ăn ở với nhau. Đến phần cuối chương, gia đình đã bị thổi tung đi một lần đủ cả.
    Có bốn nhân vật trong câu chuyện nầy — Ysác người cha, Rêbeca người mẹ, và hai người con trai, là Giacốp và Êsau. Hãy chú ý hai sự kiện về bốn nhân vật nầy:
    1. Hết thảy bốn nhân vật được giới thiệu theo kiểu ánh sáng tiêu cực trong chương nầy.
    2. Bốn người nầy không hề xuất hiện cùng một lúc với nhau.
    Hơn nữa, Giacốp và Êsau giờ đây bị phân rẻ sâu sắc trong mối quan hệ của họ đến nỗi họ không bao giờ xuất hiện cùng lúc với nhau. Đây là chân dung của một gia đình“dysfunctional” (khác thường), được treo bằng một sợi dây, họ tự hủy diệt vì cớ các khuôn mẫu tội lỗi lừa đảo giữa các cá nhân không hề đối mặt và không bao giờ được giải quyết.
    I. Sự bất tuân (27:1-4)
    Câu chuyện bắt đầu với Ysác, ông tin rằng mình sắp sửa qua đời. Giấc mơ đẹp nhất của ông là phải biết chắc rằng trước khi ông qua đời, con trai ông là Êsau sẽ nhận được ơn phước hằng ấp ủ. Giờ đây già yếu rồi, thị lực của Ysác khiến ông yếu dần đi. Khi gọi Êsau đến, ông sai người đi săn thịt rừng cho ông ăn. Ysác nói: “dọn một món ngon tùy theo cha sở thích; rồi dâng lên cho cha ăn, đặng linh hồn cha chúc phước cho con trước khi chết”.
    Mọi dự tính của ông rất rõ ràng. Ysác vẫn muốn Êsau nhận lấy quyền của người con trưởng sau khi ông (Ysác) qua đời. Khi sai Êsau đi săn thịt rừng, ông đang yêu cầu Êsau phải làm những gì người con trưởng phải làm — nắm lấy vị trí của mình là đầu và là người chu cấp cho cả gia đình. Con trai ông từng dọn bữa, Ysác khi ấy sẽ thấy thoải mái mà chúc phước cho Êsau.
    Có gì sai với sự nầy không? Thường thì chẳng có gì sai với sự ấy. Nhưng Đức Chúa Trời đã phán và đã công bố rồi trước khi hai con trai ra đời: “đứa lớn sẽ phục đứa nhỏ”. Câu ấy ý nói rằng Giacốp sẽ được đối đãi như con trưởng nam. Trải đi bao năm tháng, Ysác rõ ràng không hề bằng lòng chấp nhận sự lựa chọn của Đức Chúa Trời về Giacốp hơn Êsau. Bây giờ, sau cùng ông hoạch định chúc phước cho Êsau — trong sự thách đố cố ý đối với ý muốn của Đức Chúa Trời.
    Khi làm như vậy, Ysác đang phạm phải bốn lỗi lầm.
    1. Rõ ràng ông đang ra sức đảo lộn những điều Đức Chúa Trời đã phán.
    2. Ý thức đang tể trị hoàn toàn trên ông.
    3. Ông bất chấp sự thực Êsau về mặt thuộc linh không xứng đáng để được chúc phước cho.
    4. Ông mưu tính kín đáo với Êsau hòng che giấu kế hoạch của mình đối với Rêbeca và Giacốp.
    Không một điều nào trong số nầy là vấn đề đối với Ysác. Ông muốn đứa con ưu ái của mình nhận được phước hạnh, và nếu đứa con thông đồng để cho sự việc ấy xảy ra, đấy chính xác là những gì ông sẽ làm. Nếu ông phải dối gạt vợ mình và đứa con kia, thì cũng phải làm thế thôi.
    II. Sự dối gạt (27:5-29)
    Nhưng kế hoạch không thực hiện được vì Rêbeca đã nghe lén Ysác và Êsau (nhiều dối gạt, nhiều kín đáo!) Khi ấy, bà lặp lại với Giacốp những điều bà nghe lén và rồi bà xào nấu một kế hoạch của riêng mình (vẫn nhiều dối gạt, nhiều kín đáo!) Kế hoạch của bà rất đơn giản: Giacốp cần phải giết hai con dê chọn lọc và Rêbeca sẽ nấu dọn một bữa ăn ngon cho Ysác. Giacốp sẽ dọn bữa cho cha mình ăn trong khi giả vờ đóng vai anh mình, thế là gài Ysác vào chỗ phải chúc phước cho.
    Khi Giacốp nghe xong kế hoạch đáng kinh ngạc nầy, ông chỉ có một thắc mắc: “Sẽ ra sao nếu cha rờ con?” Đây là sự đối kháng về mặt kỷ thuật mà thôi: “Sẽ ra sao nếu người Nga bắt lấy tôi và khám phá ra tôi không nói được tiếng Nga?” Rõ ràng Giacốp chẳng có một sự đối kháng nào về mặt đạo đức trước ý tưởng dối gạt cha mình. Ông chỉ muốn biết phải làm gì nếu ông bị bắt quả tang thôi. Hãy chú ý câu: “Con sẽ bị coi như kẻ phỉnh gạt”. Sai! Ông sẽ không bị coi là kẻ phỉnh gạt … rõ ràng ông đang phỉnh gạt ông ấy. Có một sự khác biệt rất lớn giữa bề ngoài và thực tế khi sự dối gạt dính dáng vào. Nhưng Giacốp dường như không tán thưởng ý tưởng đó.
    Rêbeca nắm quyền
    Khi ông nói: “Nhưng một sự rủa sả sẽ giáng trên con nếu con bị bắt quả tang”, Rêbeca đáp lại bằng lời lẽ của những bà mẹ xuyên suốt cả lịch sử: “hãy cứ nghe lời mẹ”. Rõ ràng Rêbeca là người lãnh đạo chính trong gia đình. Tôi sẽ tóm tắt nhân cách của bà với bốn cụm từ nầy:
    Mạnh mẽ
    Tháo vát
    Cố quyết
    Gian giảo
    Bà là người tác động chính trong câu chuyện nầy và dường như là trong cả gia đình nữa. Rõ ràng là Ysác đã lui đi trong vị trí lãnh đạo thuộc linh trong sự ưu ái vợ mình.
    Ai nghĩ ra sự lừa dối? Rêbeca.
    Ai nói: “Đi dọn bữa đi"Rêbeca.
    Ai nói: “Hãy khoác lốt da dê nầy vào"Rêbeca.
    Ai nói: “Con ơi! xin sự rủa sả đó để cho mẹ chịu"Rêbeca.
    Ai nói: “Hãy rời khỏi nhà cho đến lúc nào cơn giận của anh con qua hết"Rêbeca.
    Bà đã nắm lấy quyền hành ở từng thời điểm một. Bà luôn có câu trả lời cho từng thắc mắc và giải pháp cho từng vấn đề.
    Một thắc mắc. Nếu điều nầy sai quấy, tại sao Giacốp lại làm theo?
    1. Vì ông chịu áp lực của mẹ mình.
    2. Vì ông muốn sự chúc phước.
    3. Vì ông tin cứu cánh xưng công bình cho phương tiện.
    4. Vì ông không tôn trọng đủ cha mình.
    Tôi nghĩ Giacốp đã nhũ thầm: “Đức Chúa Trời muốn mình được phước, vì vậy nếu mình lừa dối chút đỉnh để có phước ấy, thì được thôi. Đức Chúa Trời sẽ hiểu thôi mà”. Giacốp đã đúng phân nửa. Đức Chúa Trời đã muốn ông được phước. Và Đức Chúa Trời vốn hiểu rõ những điều ông đã làm. Song dù thế thì cũng chẳng đúng đắn đâu.
    Việc làm bẩn thỉu
    Những gì xảy ra kế đó ai cũng đều biết rõ nên chẳng cần phải lặp lại. Giacốp, khoác lấy lớp da dê mà mẹ mình đã sửa soạn, dọn bữa ăn ngon cho cha. Ysác, mặc dù ông đã già và làng mắt, nhận ra rằng có gì đó kỳ kỳ. Lý trí ông cho ông biết rằng Êsau không thể săn thịt rừng nhanh như thế và giọng nói không có âm thanh giống Êsau.
    Hãy lưu ý nhiều phương thức Giacốp dối gạt cha mình:
    1. Cố tình dối gạt. “Tôi là Ê-sau, con trưởng nam của cha”.
    2. Phạm thượng. “Ấy nhờ Giê-hô-va Đức Chúa Trời của cha xui tôi gặp mau vậy”.
    3. Lừa dối lặp đi lặp lại. “Ấy con thật là Ê-sau, con trai ta, phải chăng? Gia-cốp thưa: Phải, con đây”.
    4. Gần gũi không trung thực. “Gia-cốp bèn lại gần và hôn người”.
    5. Chi tiết gây nhầm lẫn. “Y-sác đánh mùi thơm của áo con”.
    Nhưng điều nầy không làm cho chúng ta phải ngạc nhiên. Đây là điều xảy ra bất cứ khi nào bạn bước đi trên con đường dối gạt. Điều nầy diễn ra bất cứ lúc nào bạn nói: “Làm thế nào miễn được như thế thì chẳng là vấn đề đâu”. Những lời dối trá của Giacốp sẽ phải xảy ra vì ông quyết định rằng cứu cánh biện minh cho phương tiện. Không lâu sau đó thì lời nói dối nầy dẫn tới lời nói dối khác và khác nữa rồi sau cùng bạn phải cứ nói dối mãi để che đậy mọi lời dối trá trước kia.
    Chúc phước
    Trong bất kỳ trường hợp nào, Ysác gạt qua một bên mọi hồ nghi và chúc phước cho Giacốp (cứ tưởng ông là Êsau). Về mặt cơ bản, sự chúc phước gồm có ba điều:
    1. Thịnh vượng cá nhân (câu 28)
    2. Nổi bật (câu 29)
    3. Được Đức Chúa Trời bảo hộ (câu 29)
    Cơ bản là giờ đây Giacốp nhận lãnh từ Ysác phước hạnh được tỏ ra trong giao ước với Ápraham.
    Một lưu ý khác. Trong bối cảnh nầy, ai đang dối gạt ai? Ở một mặt, Giacốp rõ ràng đang dối gạt cha mình là Ysác. Tuy nhiên, Ysác — vì ông tưởng Giacốp quả thực là Êsau — nghĩ ông đang lừa Giacốp bằng cách chúc phước cho Êsau. Cả hai đều dự tính dối gạt nhau; chỉ có Giacốp là thành công. Điểm đáng kinh ngạc nhất, ấy là qua hành động dối gạt nầy, ý chỉ của Đức Chúa Trời sẽ được nên! Tại sao chứ? Vì sự lựa chọn của Đức Chúa Trời (Giacốp) thực sự kết thúc với sự chúc phước đó. Kết thúc đó không xưng công bình cho sự dối gạt, mà nó còn tỏ ra thể nào Đức Chúa Trời hành động qua tình trạng yếu đuối của con người tội lỗi để hoàn thành mọi mục đích của Ngài.
    Câu chuyện nầy, được xem theo ánh sáng ấy, là một câu chuyện đặt dưới quyền tể trị của Đức Chúa Trời. Nó nhắc cho tôi nhớ tới lời lẽ của Giôsép thốt ra nhiều năm về sau: “Các anh toan hại tôi, nhưng Đức Chúa Trời lại toan làm điều ích cho tôi” (Sáng thế ký 50:20). Cả Ysác và Giacốp đều có những động lực chẳng cao thượng chi hết, nhưng Đức Chúa Trời đã tể trị mọi động lực xấu xa của họ để quyết chắc rằng ý muốn của Ngài hoàn toàn được nên.
    III. Sự tan vỡ (27:30 - 28:9)
    Giờ đây, Giacốp có mọi điều mình mong muốn lâu nay, song vì ông nhận lãnh nó qua những phương tiện gian lận, không bao lâu sau đó ông sẽ trả một giá rất đắt. Sau khi Ysác chúc phước cho Giacốp xong, thì Êsau thật bước vào và Ysác nói: “Con là đứa nào?” “Tôi là Êsau”. Kinh thánh chép rằng Ysác đã cảm động quá đỗi. Cảm động như thế có nghĩa là cụ già lay động không kềm chế được khi sự thực kia gây sốc cho cả nhà. Giacốp đã lừa dối ông! Trong khi làng mắt, ông nhận ra mọi điều mà mình mới vừa làm. Hai sự thực đã chạm đến ông ngay khi ấy:
    1. Giacốp đã gạt ông.
    2. Phước hạnh đã chuyển qua cho đến đời đời.
    Một khi ơn phước đã chuyển qua rồi, nó có sức mạnh của một tờ hợp đồng hợp pháp, và không thể hồi lại được. Đấy là điều Ysác muốn nói khi ông nói ở câu 33: “Cha đã chúc phước cho nó; nó lại sẽ được ban phước vậy”. Ông không thể thu hồi lại ơn phước đó.
    Bây giờ, toàn bộ gánh nặng mọi sự đã xảy ra đều úp đổ lên Êsau. “Vừa nghe dứt lời cha, thì Ê-sau la lên một tiếng rất lớn, và rất thảm thiết mà thưa cùng cha rằng: Cha ơi! xin hãy chúc phước cho con luôn nữa!” “Em con đã dùng mưu kế đến cướp sự chúc phước của con rồi”. 
    Giacốp = “Kẻ Lừa Đảo”
    Khi ấy Êsau nói: “Có phải vì người ta gọi nó là Gia-cốp mà nó hai lần chiếm lấy vị tôi rồi chăng? Nó đã chiếm quyền trưởng nam tôi, và lại bây giờ còn chiếm sự phước lành của tôi nữa”. Nghĩa là: “Em con đã sống đúng với tên của nó. Nó thực sự là “Giacốp” — tự nhiên thì nó đã là kẻ lừa đảo rồi”. Thế là danh “Giacốp” đã trở thành một hình ảnh nói tới bản chất cơ bản của ông — ông bằng lòng xưng công bình cho việc nhận lãnh bất cứ điều chi ông muốn trong cuộc đời.
    Trước khi bạn cảm thấy quá đau buồn cho Êsau, hãy tự hỏi mình ai đã gây ra nan đề nầy. Sự thể hoàn toàn xảy ra vì Êsau đã xem khinh quyền con trưởng của chính mình. Nếu ông đánh giá cao quyền trưởng nam, Giacốp sẽ không bao giờ có thể lừa được ông để chiếm lấy nó.
    Gần như là chúng ta đã đến với phần cuối của câu chuyện. Nơi sự cầu xin của Êsau, Ysác chúc phước cho ông — nhưng rõ ràng là thấp hơn ơn phước của Giacốp. Câu 41 cho chúng ta biết rằng Êsau đã cưu mang mối thù nghịch cùng Giacốp. Thậm chí ông nói thầm rằng: “Ngày tang của cha đã hầu gần; vậy, ta sẽ giết Gia-cốp, em ta, đi”. Mọi sự diễn ra rất là dễ hiểu. Ai có thể bị đổ thừa cho Êsau về việc giận dữ kia? Em của ông đã hai lần dối gạt ông.
    Rêbeca chỉ đạo — Phần II
    Ở điểm nầy, Rêbeca lùi lại trong bức tranh. Bà bảo Giacốp phải chạy trốn vì cớ mạng sống của ông vì Êsau chắc chắn sẽ giết ông. Bà khuyên ông phải đến với người cậu (là anh của bà) Laban ở Charan (cách khoảng 500 dặm đường). Hiển nhiên là cơn giận của Êsau sẽ nguội đi và Rêbeca (theo kế hoạch của bà) sẽ gửi một tin nhắn cho Giacốp để trở về nhà. Người mẹ vốn biết rõ hai đứa con của mình, có phải không? Bà biết rõ Êsau có một tính tình bốc đồng, tuy nhiên cơn giận của ông sẽ mau chóng nguội dần đi y như khi nó xảy đến. Êsau không phải là hạng người giữ lòng thù hận. Ông rất mau giận mà cũng rất mau tha thứ. Rêbeca tưởng Giacốp sẽ trở về nhà trong một vài tuần hay một vài tháng. Bà biết rất ít rằng Giacốp sẽ ở lại với cậu mình là Laban những 20 năm dài. Nhưng đấy là một câu chuyện khác.
    Một chi tiết sau cùng cho câu chuyện của chúng ta kết thúc. Bà đã tìm cách xưng công bình việc sai Giacốp qua Charan, vì vậy bà bảo Ysác rằng bà muốn Giacốp tìm một người vợ từ giữa dân tộc của họ — chớ không phải giữa vòng người Hê-tít tà giáo. Thực vậy, bà đã cung ứng cho Ysác một câu chuyện có tính cách che đậy. Ysác đồng ý, rồi gọi Giacốp đến bên cạnh mình, lặp lại ơn phước của Ápraham, rồi sai ông qua Charan để tìm một người vợ.
    Bạn nắm được điều gì khi bạn đứng lùi lại một chút rồi nhận định câu chuyện nầy như một tổng thể? Cái mà bạn đang có là một gia đình “dysfunctional” (khác thường) không có một mối liên kết nào cả. Đến cuối cùng, gia đình sụp đổ dưới gánh nặng của sự dối gạt và bất lương.
    Giacốp Đã Nhận Được Điều Mình Muốn, Nhưng …
    Hãy suy nghĩ theo chiều hướng nầy xem. Lúc đầu, Giacốp không có phước hạnh; đến cuối cùng thì ông mới có. Giacốp đã nhận được điều mình muốn, nhưng vì ông đã lãnh lấy ơn phước ấy qua phương tiện gian lận, điều nầy khiến ông phải trả giá với chính gia đình của ông.
    Gia đình ông bị hủy diệt.
    Ông chẳng có một xu nào hết
    Ông sống vô gia cư.
    Ông đang chạy trốn vì mạng sống mình.
    Ông bị ghẻ lạnh đối với anh của mình.
    Ông đã làm nhục cha mình.
    Sâu xa như chúng ta biết, ông chưa hề gặp lại được Rêbeca mẹ mình.
    Phần lưu ý sau cùng. Vì Giacốp đã ra đi và Êsau ở lại nhà, Giacốp đã từ bỏ mọi sự thịnh vượng về vật chất sẽ thuộc về ông qua quyền thừa tự của ông từ Ysác.
    Ông đã nhận được điều mình muốn … nhưng ông mất chính gia đình của mình. Tại sao chứ? Vì ông không chờ đợi Đức Chúa Trời. Chuck Swindoll gọi sự chờ đợi là kỷ luật khó nhất trong cuộc sống Cơ đốc. Thi thiên 37:7 chép: “Hãy yên tịnh trước mặt Đức Giê-hô-va, và chờ đợi Ngài”. Hầu hết chúng ta đều không muốn yên tịnh và chúng ta không muốn chờ đợi. Chúng ta muốn câu trả lời phải có ngay bây giờ thôi.
    Hai sự thực không thể phủ nhận
    Trong khi câu chuyện nầy nói cho chúng ta biết với nhiều cấp độ, có lẽ bài học chính cần phải làm với tầm quan trọng của sự chờ đợi nơi Đức Chúa Trời. Chúng ta có thể nhìn vào sự thực nầy ở cả hai mặt: tích cực và tiêu cực:
    1. Người nào chờ đợi nơi Chúa, dù có khó khăn đấy, đến cuối cùng sẽ không thất vọng.
    2. Người nào mất kiên nhẩn tìm cách thúc đẩy bàn tay của Đức Chúa Trời sẽ nhận được điều mình muốn nhưng trong phương án họ sẽ mất mọi sự có giá trị trong cuộc sống.
    Chúng ta hãy thử hỏi lần thứ nhì xem: Bạn bằng lòng đánh đổi gì trong cuộc sống để nhận được thứ mình mong muốn? Gia đình chăng? Bạn bè chăng? Sự nghiệp của bạn chăng? Con cái chăng? Lòng thanh sạch? Tính ngay thẳng? Nói cách khác: Bạn bằng lòng thực hiện dịch vụ nào để thúc đẩy bàn tay của Đức Chúa Trời?
    Hãy nhớ, chẳng có một ngõ tắt nào với Đức Chúa Trời cả. Mỗi ngõ tắt sẽ đổi thành một con đường cuối cùng của nó là nẻo sự chết. Người nào bắt lấy các ngõ tắt đều kết thúc trong lang thang vô mục đích qua cuộc sống. Hãy viết ra sự ấy bằng những mẫu tự hoa xem: Đức Chúa Trời không cần sự trợ giúp của bạn để hoàn thành ý chỉ của Ngài trong đời sống của bạn. Đấy là bài học số 1 trong câu chuyện nầy. Nếu Ngài muốn chúc phước cho, Ngài có thể thực hiện việc ấy. Nếu Ngài muốn nâng cao bạn lên, Ngài có thể làm việc ấy. Nếu Ngài muốn dấy bạn lên đến một địa vị quyền lực cao kỳ, Ngài có thể làm việc ấy.
    Nếu Đức Chúa Trời muốn Giacốp có quyền con trưởng, thì Êsau chẳng có cách nào để giữ được quyền ấy.
    Nếu Đức Chúa Trời muốn Giacốp được phước, thì Êsau chẳng có cách chi để mà giữ được ơn phước đó.
    Nếu Đức Chúa Trời muốn Giacốp được phước, thì Ysác chẳng có cách gì để trao nó cho Êsau.
    Không có cách gì đâu! Không thể xảy ra được đâu. Trong một triệu năm cũng không được đâu. Đức Chúa Trời không cần sự trợ giúp của Giacốp. Hay sự trợ giúp của Rêbeca. Nếu Đức Chúa Trời muốn, Ngài có thể thực hiện một phép lạ hay Ngài có thể sắp xếp mọi hoàn cảnh hoặc Ngài có thể chỉ đổi ý của Ysác hay chỉ đánh cho ông chết mà thôi. Đức Chúa Trời luôn sáng tạo khi phải tìm ra các phương thức hầu hoàn thành mọi mục đích của Ngài ở trên đất.
    Nhưng khi chúng ta xen vào, khi chúng ta tìm cách “trợ giúp” Đức Chúa Trời, chúng ta chỉ làm cho mọi sự rối tung lên thôi. Sự thật mỉa mai, ấy là bất cứ khi chúng ta tìm cách “trợ giúp” Đức Chúa Trời, chúng ta có thể nhận lãnh bất cứ điều chi chúng ta mong muốn, song cái giá sẽ rất là cao.
    Lời cầu nguyện khó nhất mà bạn sẽ từng dâng lên
    Cách đây chừng một năm, tôi đã giảng dạy về Lời cầu nguyện của Chúa. Khi tôi đến với câu: “Nguyện Ý Chúa Được Nên”, tôi gọi câu nầy là “Lời cầu nguyện khó nhất mà bạn sẽ từng dâng lên”. Sau khi suy nghĩ, tôi đã đổi ý. Giờ đây, tôi muốn gọi câu ấy là “Lời cầu nguyện khó nhứt thứ nhì mà bạn sẽ từng dâng lên”. Muốn cầu nguyện “Ý Cha Được Nên” dường như thường rất khó khăn. Nhưng có một lời cầu nguyện còn khó khăn hơn:“Nguyện Ý Tôi Được Nên”. 
    Khi bạn cầu nguyện giống như Giacốp đã cầu nguyện — "Nguyện Ý Tôi Được Nên”, Đức Chúa Trời đáp lại bằng câu nói: “Thế thì, được thôi, nguyện ý ngươi được nên, nhưng ngươi sẽ lấy làm tiếc đấy”. Đến cuối cùng bạn sẽ chẳng bao giờ hối tiếc khi nói: “Lạy Chúa, nguyện ý Ngài được nên — theo cách của Ngài, theo thì thuận tiện của Ngài, và theo chương trình của Ngài”. 
    Một lời hứa phải chờ đợi
    Chúng ta hãy biến điều nầy ra thực tế đi. Nếu bạn sống như bao người khác, có lẽ bạn đang có một thời khó nhọc chờ đợi những việc trong cuộc sống mà bạn thực sự quan tâm đến. Hãy để ra một phút điền vào câu nói sau đây:
    Với sự trợ giúp của Đức Chúa Trời, tôi tự cam kết chờ đợi nhịn nhục nơi Chúa trong các lãnh vực sau đây:

    1._________________________________________
    2._________________________________________
    3._________________________________________

    Có thể đấy là tình trạng học vấn của bạn, hay một ngôi nhà mới, hoặc có lẽ bạn sẽ cầu thay cho đứa con trai hay con gái, hay về việc thay đổi sự nghiệp, một việc làm mới, hoặc một giấc mơ nào đó bạn có ở trong lòng mình. Ai biết được? Có thể bạn đang chờ đợi người chồng lạc lối tỉnh ngộ. Hay có thể là bạn đang cầu thay cho một người thân họ đang đau nặng. Bất cứ là tình huống nào, bạn có thể bị cám dỗ mà nói: “Chúa ơi, Ngài di hành chưa đủ nhanh”.
    Bạn cần phải chờ đợi.
    Bạn cần phải tin cậy nơi Đức Chúa Trời.
    Phải bình tịnh ở trước mặt Chúa.
    Hãy lắng nghe tiếng phán của Ngài.
    Hãy để cho Đức Chúa Trời phán cùng bạn.
    Lạy Chúa, nguyện ý Ngài được nên.
    Nếu sự thể không như tôi nghĩ, Nguyện Ý Cha Được Nên. Nếu tôi không hiểu, Nguyện ý Ngài được nên. Khi lòng tôi nhuốm đầy sợ hãi, và tôi bị cám dỗ mà hồ nghi chương trình của Ngài, Nguyện Ý Chúa Được Nên. Xin tha thứ cho con vì chưa nhìn biết Ngài rõ nét hơn. Lạy Chúa, bất cứ là giá nào, bất cứ là việc gì, Nguyện Ý Ngài Được Nên. Amen.

    0 nhận xét:

    "BÀI CA TẠ ƠN!"

    I Sử ký 16:7-36

    Phân đoạn Kinh thánh:
    I Sử ký 16:7-12; 34-36

    Phần giới thiệu: Phải tạ ơn, nói như thế có nghĩa gì nào? Tự điển Webster định nghĩa tạ ơn là: "có ấn tượng với cảm xúc nhận được sự tử tế, và sẵn sàng công nhận điều đó". Vấn đề dường như là chúng ta chẳng cảm tạ như đáng phải có vì những ơn phước mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta! Phaolô nói trong I Têsalônica 5:18: "phàm làm việc gì cũng phải tạ ơn Chúa; vì ý muốn của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ đối với anh em là như vậy". Dường như có nhiều lần chúng ta sẵn lòng lãnh lấy sự dư dật của Đức Chúa Trời, tuy nhiên lại chưa sẵn sàng để cảm tạ Ngài vì mọi sự mà Ngài đã ban cho chúng ta! Chúng ta phải luôn luôn nhớ đến phước hạnh của Ngài giáng trên mỗi một người chúng ta!
    Hòm giao ước của Đức Chúa Trời, làm biểu tượng cho Israel về sự hiện diện và quyền phép của Đức Chúa Trời ở giữa vòng họ, đã bị dân Philitin đem đi như một thứ chiến lợi phẩm. Tuy nhiên, trong tay của dân Philitin, chiếc hòm ấy đã gây ra nhiều sự tàn phá đến nỗi họ phải gửi trả hòm ấy về lại cho dân Israel.
    Hòm giao ước tìm được nơi ngụ tạm thời trong nhà của một người Lêvi là Abinađáp, con trai của ông được ơn trở thành người canh giữ hòm giao ước cho tới khi David cho đòi chiếc hòm ấy. Khi mọi sự sửa soạn đã đâu vào đấy rồi, David truyền lịnh hòm giao ước phải được đưa vào thành Jerusalem, trung tâm của sự thờ phượng cho cả xứ. Hòm giao ước được đặt vào "trại của Đa-vít đã dựng lên cho nó" và nhiều của lễ đã được dâng lên cho Đức Chúa Trời, và David đã nhơn danh Đức Giêhôva mà chúc phước cho dân sự (các câu 1-3).
    Sự cảm tạ chắc chắn phải đến khi Đức Chúa Trời có chỗ phải lẽ của Ngài trong đời sống chúng ta! David truyền cho một ca đoàn phải hát lên bài hát ngợi khen và cảm tạ đối với Đức Chúa Trời (các câu 4-6)! Chúng ta hãy nhìn vào "Bài Ca Cảm Tạ" nầy và xem xét mọi điều mà bài hát ấy dạy dỗ chúng ta.
    BÀI CA NẦY DẠY DỖ CHÚNG TA:
    (1) ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI TÌM KIẾM
    I Sử ký 16:11"Phải tìm cầu Đức Giê-hô-va và sức mạnh Ngài, phải tìm mặt Ngài luôn luôn"
    A. TÌM KIẾM CHÚA ĐỂ ĐƯỢC CỨU RỖI (câu 11a). Tội nhân phải đến với Ngài để được cứu. Êsai 55:6-7 cho chúng ta biết: "Hãy tìm kiếm Đức Giê-hô-va đang khi mình gặp được; hãy kêu cầu đang khi Ngài ở gần! Kẻ ác khá bỏ đường mình, người bất nghĩa khá bỏ các ý tưởng; hãy trở lại cùng Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ thương xót cho, hãy đến cùng Đức Chúa Trời chúng ta, vì Ngài tha thứ dồi dào". Chỉ ở trong Ngài họ mới tìm được sự bình an, vui mừng và thỏa lòng! Sẽ chẳng có một sự cảm tạ chơn thật nào trong tấm lòng của một người cho tới chừng nào Chúa Jêsus là một phần trong đời sống của người ấy!
    Khi một người không nhìn biết Chúa, không cứ cách nào đó người ấy nghĩ mình xứng đáng với công trạng về mọi điều mình có và những việc mà họ đã đạt được. Thi thiên 10:4 cho chúng ta biết: "Kẻ ác bộ mặt kiêu ngạo mà rằng: Ngài sẽ không hề hạch hỏi. Chẳng có Đức Chúa Trời: kìa là tư tưởng của hắn". Nhưng khi một người có Chúa là Cứu Chúa của mình, người ấy nhận ra mọi sự mình có, sở hữu, mua sắm, đều đến từ ân điển của Đức Chúa Trời Toàn Năng!
    B. TÌM KIẾM SỨC LỰC NGÀI ĐỂ PHỤC VỤ (câu 11b)Chúng ta phải nhìn nhận rằng tẻ tách khỏi Ngài, chúng ta không thể tận hưởng sự phục vụ thật kết quả và chúng ta sẽ thấy yếu đuối trong công việc! Chúa Jêsus nói cho chúng ta biết ở Giăng 15:5: "Ta là gốc nho, các ngươi là nhánh. Ai cứ ở trong ta và ta trong họ thì sinh ra lắm trái; vì ngoài ta, các ngươi chẳng làm chi được". Kinh thánh cho chúng ta biết ở Êsai 40:31: "Nhưng ai trông đợi Đức Giê-hô-va thì chắc được sức mới, cất cánh bay cao như chim ưng; chạy mà không mệt nhọc, đi mà không mòn mỏi". Khi chúng ta tìm kiếm sức lực của Chúa, Ngài ban cho chúng ta những gì chúng ta cần để thắng hơn vì chúng ta "nhờ Ngài là Đấng yêu thương mình mà thắng hơn bội phần" (Rôma 8:37)"Chúa không hứa ban cho chúng ta điều chi quá sức chịu đựng của chúng ta. Ngài hứa với chúng ta về chính mình Ngài. Chỉ bấy nhiêu thôi. Và bấy nhiêu là đủ rồi" -- Charles R. Swindoll (1934- ) (Edythe Draper, Draper's Book of Quotations for the Christian World (Wheaton: Tyndale House Publishers, Inc., 1992). Entry #10758).
    MINH HỌA: Tờ Guideposts (9/95) cho in một câu chuyện nói tới Jim Stovall, anh hoàn toàn bị mù ở tuổi 29. Trong khi anh còn nhìn thấy một phần, anh đã tình nguyện đến trường dạy người mù. Anh được phân công giúp cho một cậu bé 4 tuổi, bị mù và khuyết tật khó khăn lắm. Stovall để thì giờ ra tìm cách thuyết phục cậu bé để cậu ta có thể cột dây giày hay leo lên cầu thang bất chấp mọi hạn chế của mình.
    Cậu bé khăng khăng: "Không, em không thể!" Stovall đáp: "Đúng, em có thể mà""Không, em không thể!" Cuộc đấu khẩu cứ tiếp tục như thế.
    Đồng thời, Stovall đã đánh trận với những hạn chế của chính mình. Vì cớ thị lực càng suy giảm, anh quyết định phải từ bỏ các khóa học ở trường. Trên đường rút lui ra khỏi trường, anh quyết định từ bỏ luôn chỗ tình nguyện của mình nữa.
    Anh giải thích: "Việc ấy quá khó. Tôi không thể làm được".
    Một giọng nói nhỏ nhẹ bên cạnh anh: "Đúng, anh làm được mà!" Đó là đứa trẻ 4 tuổi, là kẻ đã từ chối không chịu cột dây giày mình.
    "Không, tôi không thể!" Stovall đã nói với sự tin quyết.
    "Phải, anh có thể!" Stovall nhận ra nếu anh không tiếp tục, đứa trẻ cũng sẽ nhượng bộ thôi. Vì vậy, Stovall đã ở lại trường và đã tốt nghiệp ba năm rưỡi sau đó. Chính tuần lễ anh tốt nghiệp, cậu bạn nhỏ bé của anh đã cột dây giày mình rồi leo một trận lên thang lầu.
    Những người thành Philíp nói cho chúng ta biết chúng ta "có thể làm mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi" -- David Chotka in Fresh Illustrations for Preaching & Teaching (Baker), from the editors of Leadership.
    C. TÌM KIẾM MẶT NGÀI LUÔN ĐỂ CÓ MỐI TƯƠNG GIAO (câu 11c). Nếu chúng ta muốn sống phước hạnh và bằng lòng luôn luôn dâng lên lời ngợi khen, chúng ta phải liên tục đồng đi với Ngài! I Giăng 1:7 cho chúng ta biết: "nếu chúng ta đi trong sự sáng cũng như chính mình Ngài ở trong sự sáng, thì chúng ta giao thông cùng nhau; và huyết của Đức Chúa Jêsus, Con Ngài, làm sạch mọi tội chúng ta". Quí bạn ơi, "tìm kiếm mặt Ngài luôn luôn" có nghĩa là tận hưởng mối tương giao với Ngài một cách liên tục. Sự ấy có nghĩa là phải tự hạ mình xuống trước mặt Ngài, lắng nghe tiếng phán của Ngài, và ấp ủ Lời của Ngài.
    (2) ĐIỀU CHÚNG TA NÊN CA HÁT 
    I Sử ký 16:9: "Hãy ca hát cho Ngài, hãy ngợi khen Ngài!..."
    *Chúng ta nên dâng lên:
    A. NHỮNG LỜI NGỢI KHEN VÌ CHÚNG TA ĐƯỢC CHUỘC. Hãy nhìn vào mọi điều câu 23 nói: "khá hát ngợi khen Đức Giê-hô-va; Ngày ngày hãy tỏ ra sự chửng cứu của Ngài!" Nếu "mọi người khắp thế gian" sẽ hát ngợi khen Chúa (câu 23), thì những người đã được Con Ngài chuộc phải ca hát ngợi khen Ngài càng hơn, có phải không? Hãy suy nghĩ trong một phút về mọi điều mà ơn cứu rỗi đã làm xem. Quí bạn ơi, mỗi một chúng ta hôm nay đều đã được cứu, được chuộc vì cớ ân điển và ơn thương xót của Đức Chúa Trời! (Êphêsô 2:4-10). David đã nói Thi thiên 40:2-3: "Ngài cũng đem tôi lên khỏi hầm gớm ghê, khỏi vũng bùn lấm; Ngài đặt chân tôi trên hòn đá, và làm cho bước tôi vững bền. Ngài để nơi miệng tôi một bài hát mới, tức là sự ngợi khen Đức Chúa Trời chúng tôi. Lắm người sẽ thấy điều đó, bắt sợ, và nhờ cậy nơi Đức Giê-hô-va".
    B. NGỢI KHEN VÌ MỐI QUAN HỆ CỦA CHÚNG TA. Chúng ta đọc ở câu 9: "Hãy ca hát cho Ngài, hãy ngợi khen Ngài!..." Thi thiên là gì chứ? Thi thiên là một bài hát thiêng liêng hay là bài thánh ca. "Hãy ca hát cho Ngài" nghĩa là "tưởng nhớ trong bài ca và âm nhạc, dâng lên lời ngợi khen, và hát lên những lời chúc tụng". Nó ám chỉ rằng chúng ta đang thờ lạy Ngài với bài ca vì cớ ân điển và sự vinh hiển của Ngài. Matthew Henry nói: "Khi Đức Chúa Trời trong sự tể trị của Ngài, Ngài đang luyện tập chúng ta với một hỗn hợp thương xót và xét đoán, cho nên bổn phận của chúng ta là ca hát...cho dù hoàn cảnh bên ngoài của chúng ta có như thế nào đi nữa, dù vui hay buồn, chúng ta vẫn phải dâng sự vinh hiển cho Đức Chúa Trời, và ca hát ngợi khen Ngài; dù là vui cười trong sự thịnh vượng hay đang đổ nước mắt vì buồn rầu, mọi sự ấy không khiến cho chúng ta phải thôi không thốt ra những giai điệu của những bài ca thánh” (Matthew Henry. The Quotable Matthew Henry. pp. 291-292). Chúng ta có nhiều Thi thiên đã ca hát cho Ngài: thi thiên nói tới ơn giải cứu, thi thiên nói tới ơn tha thứ, thi thiên nói tới sự bình an, thi thiên khác nói tới hy vọng, thi thiên khác nữa nói tới sự vui mừng, và ngọt ngào nhất trong mọi thi thiên, ấy là thi thiên nói tới sự hiện diện của Ngài!
    Thi thiên 149:1 chép: "Ha-lê-lu-gia! Hãy hát xướng cho Đức Giê-hô-va một bài ca mới! Hãy hát ngợi khen Ngài trong hội các thánh Ngài". Tôi muốn bạn lưu ý loại bài hát mà tác giả Thi thiên đã nói chúng ta nên hát cho Đức Giêhôva -- "một bài ca mới". Những gì David nói, ấy là Đức Chúa Trời đã đặt trong miệng ông khi Ngài đem ông ra khỏi hầm gớm ghê, ra khỏi vũng bùn lấm bẩn thỉu? MỘT BÀI CA MỚI! Quí bạn ơi, vì cớ MỐI QUAN HỆ MỚI với Đức Chúa Trời của người tin Chúa, chúng ta được ban cho mộtBÀI CA MỚI! Tác giả thánh ca Edwin O. Excell đã viết:

    Lòng tôi ưa thích trổi khúc hoan ca,
    Từ lúc thoát ly đường tối,
    Ngợi Vua yêu tôi huyết báu lưu ra,
    Bởi ơn Jêsus chuộc tôi.
    Điệp khúc:

    Từ lúc chính tôi được cứu,
    Từ khi Jêsus buông tha,
    Lòng ưa tôn cao danh Jêsus;
    Từ lúc chính tôi được cứu,
    Trọn đời quyết sẽ giảng rao danh Jêsus.

    (Edwin O. Excell. “Từ Lúc Chính Tôi Được Cứu”, Thánh Ca 214).

    Và bài hát được thốt ra từ tấm lòng sẽ được vui nhận bởi Đức Chúa Trời vì Ngài lấy làm vui trong sự ca hát của chúng ta!
    (3) ĐIỀU CHÚNG TA NÊN DÂNG LÊN 
    I Sử ký 16:8a"Đáng ngợi khen Đức Giêhôva".
    *Có ba điều được nhắc tới:
    A. DÂNG SỰ CẢM TẠ CHO NGÀI (câu 8). Cách tốt nhứt để dâng lời cảm tạ cho Đức Giêhôva là sống một đời sống tin cậy biết ơn Ngài mỗi ngày! (Châm ngôn 3:5-6).
    Hãy luôn ghi nhớ rằng mỗi ngày Ngài đang vận hành trong đời sống của tôi để hoàn thành ý chỉ trọn vẹn của Ngài. Hãy luôn nhìn nhận rằng bất luận điều chi Ngài cho phép tôi đối diện với trong cuộc đời sẽ là sự tốt lành hoàn toàn của tôi cho đến cuối cùng. Quí bạn ơi, sự thực của vấn đề là: "Chúng ta càng nương cậy vào Đức Chúa Trời, chúng ta càng thấy Ngài là đáng tin" – Cliff Richards (1940) (Edythe Draper, Draper's Book of Quotations for the
    Christian World (Wheaton: Tyndale House Publishers, Inc., 1992). Entry #11481).
    B. HÃY TÔN NGÀI VINH HIỂN VÀ QUYỀN NĂNG (câu 28). Muốn làm việc nầy, chúng ta phải hành động giống như những người nào tin theo sự vinh hiển của Ngài và nương cậy vào năng lực Ngài! Êphêsô 1:12 cho chúng ta biết rằng trong vai trò người tin Chúa "chúng ta ngợi khen sự vinh hiển của Ngài, là kẻ đã trông cậy trong Đấng Christ trước nhất". Câu nầy có ý nói rằng đời sống của chúng ta sẽ đem lại vinh hiển cho danh của Ngài. Chúng ta sẽ trở thành phương tiện chỉ ra nét oai nghi hay sự xuất sắc thiêng liêng của Ngài đáng được ngợi khen. (Chú giải sách Êphêsô. Electronic Edition STEP Files Copyright © 2003, QuickVerse, a division of Findex.com, Inc). Muốn làm vinh hiển cho Ngài, chúng ta phải:
    ĂN Ở XỨNG ĐÁNG. I Têsalônica 2:12 khích lệ chúng ta: "ăn ở một cách xứng đáng với Đức Chúa Trời, là Đấng gọi anh em đến nước Ngài và sự vinh hiển Ngài". Sống "xứng đáng với Đức Chúa Trời" nghĩa là sống bền đỗ với mọi điều răn và bổn tánh của Ngài. (Life Application Bible Commentary: 1 & 2 Thessalonians. Copyright © 1999 by The Livingstone Corporation. All rights reserved. Tyndale House Publishers, Inc. Wheaton, Illinois. Life Application is a registered trademark of Tyndale House Publishers, Inc. Electronic Edition STEP Files Copyright © 2002, Parsons Church Group, a division of FindEx.com, Inc).
    NÓI NĂNG XỨNG ĐÁNG (I Phierơ 3:15). Điều nầy bao gồm:
    + Trung tín làm chứng (Thi thiên 107:2).
    + Lời lành (Êphêsô 4:29).
    C. DÂNG VINH HIỂN XỨNG ĐÁNG DANH NGÀI (câu 29). Chúng ta không thể dâng "vinh hiển xứng đáng danh Ngài" bằng cách chỉ nói suông thôi, mà bằng cách để cho sự vinh hiển ấy đầy dẫy chúng ta đến nỗi danh của Ngài sẽ được vinh hiển nơi chúng ta! Muốn như thế thì chúng ta phải:
    TỎ RA ÂN ĐIỂN NGÀI. Hằng ngày đời sống của chúng ta phải tỏ ra cho thế giới nầy biết mọi sự mà ân điển của Đức Chúa Trời đã làm ra! Côlôse 1:10 khuyên nhũ chúng ta phải: "ăn ở cách xứng đáng với Chúa, đặng đẹp lòng Ngài mọi đường, nẩy ra đủ các việc lành, càng thêm lên trong sự hiểu biết Đức Chúa Trời".
    + PHẢN ẢNH SỰ VINH HIỂN CỦA NGÀI. Chúng ta phải để cho sự sáng của mình chiếu sáng vào thế giới tăm tối nầy! Thực vậy, khi chúng ta để cho sự sáng của chúng ta chiếu ra rực rỡ vào thế giới ấy, nó đem lại sự vinh hiển cho Đức Chúa Trời và ngợi khen danh Ngài (Mathiơ 5:16).
    BÀI CA CẢM TẠ nầy dạy chúng ta: ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI TÌM KIẾM, ĐIỀU CHÚNG TA NÊN CA HÁT, ĐIỀU CHÚNG TA NÊN DÂNG LÊN và.
    (4) ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI NHỚ
    I Sử ký 16:13"Hãy nhớ lại công việc mầu của Ngài đã làm, những phép lạ Ngài, và lời xét đoán của miệng Ngài".
    A. NHỚ LẠI CÔNG VIỆC NGÀI (câu 12). Dân Israel, họ không bao giờ quên cái hố mà Đức Chúa Trời đã đem họ ra khỏi đó, cũng như tư thế mà họ đã được đem ra! Chúng ta đừng bao giờ quên những gì ân điển Ngài đã làm cho chúng ta!
    Ân điển cứu chúng ta, nâng đỡ chúng ta, và một ngày kia sẽ đưa chúng ta vào trong sự hiện diện của Ngài! Chúng ta chỉ có thể cùng nói với Phaolô: "Tạ ơn Đức Chúa Trời, vì sự ban cho của Ngài không xiết kể!" (II Côrinhtô 9:15).
    MINH HỌA: John Newton, ông đã viết bài thánh ca "Amazing Grace", không bao giờ xem nhẹ sự kiện ông trở lại đạo. Ông nói: "Người ta nhìn trừng trừng vào tôi. Quả thực, tôi là một sự lạ lùng cho nhiều người, và một sự lạ lùng cho chính bản thân tôi. Đặc biệt, tôi lấy làm lạ khi thấy mình chẳng còn phiêu bạt nữa". Giống như Newton, chúng ta đừng bao giờ xem ơn cứu rỗi của chúng ta là chuyện đương nhiên. -- Robert C. Shannon, 1000 Windows, (Cincinnati, Ohio: Standard Publishing Company, 1997).
    Quí bạn ơi, chúng ta đừng bao giờ quên những gì ân điển đã làm cũng như đừng quên chỗ mà chúng ta sẽ bị tẻ tách ra khỏi ân điển của Đức Chúa Trời!
    B. NHỚ NHỮNG LỜI XÉT ĐOÁN CỦA MIỆNG NGÀI (câu 12b). Hãy ghi nhớ lời của Ngài. Công việc và lời của Đức Chúa Trời, Cứu Chúa của chúng ta được ràng rịt chặt chẽ với nhau! Chúa Jêsus phán ở Giăng 6:63: "Ấy là thần linh làm cho sống, xác thịt chẳng ích chi. Những lời ta phán cùng các ngươi đều là thần linh và sự sống". Ấy là nhờ LỜI CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI mà ngày nay chúng ta có đức tin nơi Đức Chúa Trời (Rôma 10:17). Chính nhờ vào Ngôi Lời mà chúng ta đang tẩy rửa tội lỗi và có sức lực mà hầu việc Chúa (Thi thiên 119:9, 11). Ấy là nhờ Ngôi Lời mà chúng ta có phương hướng và sự dẫn dắt (Thi thiên 119:105). Hãy cảm tạ Đức Chúa Trời vì Lời của Ngài hôm nay! Có người đã nói: "Người nào sử dụng Kinh thanh làm kim chỉ nam của mình, người ấy không hề bị mất phương hướng" (Edythe Draper, Draper's Book of Quotations for the Christian World (Wheaton: Tyndale House Publishers, Inc., 1992). Entry #688).
    C. NHỚ LẠI SỰ THÀNH TÍN CỦA NGÀI (câu 15). Chúa phán về chính mình Ngài ở Malachi 3:6: "Vì ta là Đức Giê-hô-va, ta không hề thay đổi". Ngài là Đấng hôm qua, ngày nay và đời đời không hề thay đổi. Chúng ta cần phải nhớ những gì Ngài đã hứa, vì Ngài sẽ giữ mọi lời hứa của Ngài! Chúng ta phải nhớ:
    MỌI ĐIỀU ƠN CỨU RỖI CỦA NGÀI CHU CẦP:
    + Sự sống đời đời (Giăng 3:16).
    + Tình yêu đời đời (Giêrêmi 31:3).
    + Mối tương giao đời đời (Giăng 14: 1-3).
    SỨC LỰC CỦA CHÚNG TA ĐỀN TỪ ĐÂU!:
    + Đây là ƠN MÀ CHÚNG TA KHÔNG ĐÁNG ĐƯỢC (Thi thiên 29:11).
    + Đây là QUYỀN PHÉP KHÔNG THỂ CHỐI CÃI ĐƯỢC (Êphêsô 6:10).

    TẠI SAO CHÚNG TA PHỤC VỤ ĐỨC CHÚA TRỜI:
    + Vì Ngài đã yêu chúng ta TRƯỚC (I Giăng 4:19).
    + Vì chúng ta NHIỆT THÀNH yêu mến Ngài (Giăng 14:15, 21, 23).
    BÀI CA CẢM TẠ nầy dạy chúng ta: ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI TÌM KIẾM, ĐIỀU CHÚNG TA NÊN CA HÁT, ĐIỀU CHÚNG TA NÊN DÂNG LÊN, ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI NHỚ, và sau cùng:
    (5) ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI NÓI
    I Sử ký 16:8-10, 24: "Đáng ngợi khen Đức Giê-hô-va cầu khẩn danh Ngài, và đồn công việc Ngài ra giữa các dân tộc! Hãy ca hát cho Ngài, hãy ngợi khen Ngài! Suy gẫm về các công việc mầu của Ngài. Hãy lấy danh thánh Ngài làm vinh; Phàm ai tìm cầu Đức Giê-hô-va, khá vui lòng!... Trong các nước hãy thuật sự vinh hiển của Ngài; Tại muôn dân khá kể những công việc mầu của Ngài"
    *Thật lấy làm tốt phải ghi nhớ mọi công việc của Đức Chúa Trời làm cho chúng ta và Lời Ngài phán cùng chúng ta, song với môi miệng chúng ta PHẢI NGỢI KHEN ĐỨC CHÚA TRỜI! (Thi thiên 34:1-3). Chúng ta cần phải nói tới:
    A. MỌI CÔNG VIỆC VINH HIỂN CỦA NGÀI (các câu 8-10). Chúng ta đọc ở Êphêsô 5:19-20, chúng ta cần phải khích lệ nhau trong cách ăn ở với Đức Chúa Trời bằng cách "lấy ca vịnh, thơ thánh, và bài hát thiêng liêng mà đối đáp cùng nhau, và hết lòng hát mừng ngợi khen Chúa. Hãy thường thường nhân danh Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, vì mọi sự tạ ơn Đức Chúa Trời, là Cha chúng ta". Những lần trò chuyện của dân sự Đức Chúa Trời có những lúc làm buồn lòng Đức Chúa Trời! Lời cầu nguyện của tác giả Thi thiên đáng phải là lời cầu nguyện hàng ngày của chúng ta: "Hỡi Đức Giê-hô-va là hòn đá tôi, và là Đấng cứu chuộc tôi, nguyện lời nói của miệng tôi, Sự suy gẫm của lòng tôi được đẹp ý Ngài!" (Thi thiên 19:14). Philíp 1:27a cho chúng ta biết: "Duy anh em phải ăn ở một cách xứng đáng với đạo Tin Lành của Đấng Christ".
    Khi lời lẽ cùng các việc làm của Chúa là kỳ diệu trong mắt chúng ta, chúng ta sẽ có khuynh hướng nói về chúng! Phierơ và Giăng đã nói ở Công Vụ các Sứ Đồ 4:20: "Vì, về phần chúng tôi, không có thể chẳng nói về những điều mình đã thấy và nghe".
    MINH HỌA: Sẽ ra sao nếu, khi bị đe dọa bởi Tòa công luận, các môn đồ đột ngột thay đổi câu chuyện của họ rồi giảm bớt phần làm chứng của họ? Làm sao Tin Lành còn đáng tin cậy nữa sau đó? Sự thực cho thấy họ đã trụ mạnh mẽ ngay bề mặt của sự bắt bớ nghiêm trọng, điều nầy càng làm cho sứ điệp của họ ra đáng tin nhiều hơn. Tương tự, khi chúng ta đưa ra quyết định phải lẽ mỗi ngày làm theo điều chi là đúng đắn, khi chúng ta dạn dĩ đứng cho Đấng Christ nghịch lại một đám đông thù nghịch, người ta bèn chú ý ngay. Họ nhìn kỷ hơn nữa vào đời sống của chúng ta rồi cẩn thận lắng nghe sứ điệp của chúng ta. (Life Application Bible Commentary: Acts. Copyright © 1999 by The Livingstone Corporation. All rights reserved. Tyndale House Publishers, Inc. Wheaton, Illinois. Life Application is a registered trademark of
    Tyndale House Publishers, Inc. Electronic Edition STEP Files Copyright © 2002, Parsons Church Group, a division of FindEx.com, Inc).
    B. ƠN CỨU RỖI VINH HIỂN CỦA NGÀI (câu 24)Hội thánh đã được ban cho một sứ mệnh ở Mathiơ 28:19-20 bởi Đầu của Hội thánh là Đức Chúa Jêsus Christ: "Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhân danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế”. Amen! Sứ mệnh nầy được ban cho từng tín hữu! Chính trách nhiệm của người tin Chúa phải chia sẻ Đấng Christ với kẻ bị hư mất khi họ đã được lại sanh.
    Chúng ta, là hạng người được chuộc bởi huyết của Ngài, phải nổ lực rao truyền rộng khắp ơn cứu rỗi diệu kỳ của Ngài! "Hội thánh có nhiều công việc lắm, nhưng chỉ có một sứ mệnh mà thôi" -- Arthur Preston (Edythe Draper, Draper's Book of Quotations for the Christian World (Wheaton: Tyndale House Publishers, Inc., 1992). Entry #3328).
    Phần kết luận:
    BÀI CA CẢM TẠ nầy dạy chúng ta: ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI TÌM KIẾM, ĐIỀU CHÚNG TA NÊN CA HÁT, ĐIỀU CHÚNG TA NÊN DÂNG LÊN, ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI NHỚ và ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI NÓI
    Quí bạn ơi, thắc mắc cho hôm nay là: "Có phải bạn biết ơn hay vô ơn hôm nay?"Đức Chúa Trời ban cho mỗi một người chúng ta 86.400 giây đồng hồ mỗi ngày, chúng ta có sử dụng từng giây để nói: "Cảm Tạ Ngài" không?

    BÀI CA TẠ ƠN!

    Posted at  21:09:00  |  in  Sermon Outline  |  Read More»

    "BÀI CA TẠ ƠN!"

    I Sử ký 16:7-36

    Phân đoạn Kinh thánh:
    I Sử ký 16:7-12; 34-36

    Phần giới thiệu: Phải tạ ơn, nói như thế có nghĩa gì nào? Tự điển Webster định nghĩa tạ ơn là: "có ấn tượng với cảm xúc nhận được sự tử tế, và sẵn sàng công nhận điều đó". Vấn đề dường như là chúng ta chẳng cảm tạ như đáng phải có vì những ơn phước mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta! Phaolô nói trong I Têsalônica 5:18: "phàm làm việc gì cũng phải tạ ơn Chúa; vì ý muốn của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ đối với anh em là như vậy". Dường như có nhiều lần chúng ta sẵn lòng lãnh lấy sự dư dật của Đức Chúa Trời, tuy nhiên lại chưa sẵn sàng để cảm tạ Ngài vì mọi sự mà Ngài đã ban cho chúng ta! Chúng ta phải luôn luôn nhớ đến phước hạnh của Ngài giáng trên mỗi một người chúng ta!
    Hòm giao ước của Đức Chúa Trời, làm biểu tượng cho Israel về sự hiện diện và quyền phép của Đức Chúa Trời ở giữa vòng họ, đã bị dân Philitin đem đi như một thứ chiến lợi phẩm. Tuy nhiên, trong tay của dân Philitin, chiếc hòm ấy đã gây ra nhiều sự tàn phá đến nỗi họ phải gửi trả hòm ấy về lại cho dân Israel.
    Hòm giao ước tìm được nơi ngụ tạm thời trong nhà của một người Lêvi là Abinađáp, con trai của ông được ơn trở thành người canh giữ hòm giao ước cho tới khi David cho đòi chiếc hòm ấy. Khi mọi sự sửa soạn đã đâu vào đấy rồi, David truyền lịnh hòm giao ước phải được đưa vào thành Jerusalem, trung tâm của sự thờ phượng cho cả xứ. Hòm giao ước được đặt vào "trại của Đa-vít đã dựng lên cho nó" và nhiều của lễ đã được dâng lên cho Đức Chúa Trời, và David đã nhơn danh Đức Giêhôva mà chúc phước cho dân sự (các câu 1-3).
    Sự cảm tạ chắc chắn phải đến khi Đức Chúa Trời có chỗ phải lẽ của Ngài trong đời sống chúng ta! David truyền cho một ca đoàn phải hát lên bài hát ngợi khen và cảm tạ đối với Đức Chúa Trời (các câu 4-6)! Chúng ta hãy nhìn vào "Bài Ca Cảm Tạ" nầy và xem xét mọi điều mà bài hát ấy dạy dỗ chúng ta.
    BÀI CA NẦY DẠY DỖ CHÚNG TA:
    (1) ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI TÌM KIẾM
    I Sử ký 16:11"Phải tìm cầu Đức Giê-hô-va và sức mạnh Ngài, phải tìm mặt Ngài luôn luôn"
    A. TÌM KIẾM CHÚA ĐỂ ĐƯỢC CỨU RỖI (câu 11a). Tội nhân phải đến với Ngài để được cứu. Êsai 55:6-7 cho chúng ta biết: "Hãy tìm kiếm Đức Giê-hô-va đang khi mình gặp được; hãy kêu cầu đang khi Ngài ở gần! Kẻ ác khá bỏ đường mình, người bất nghĩa khá bỏ các ý tưởng; hãy trở lại cùng Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ thương xót cho, hãy đến cùng Đức Chúa Trời chúng ta, vì Ngài tha thứ dồi dào". Chỉ ở trong Ngài họ mới tìm được sự bình an, vui mừng và thỏa lòng! Sẽ chẳng có một sự cảm tạ chơn thật nào trong tấm lòng của một người cho tới chừng nào Chúa Jêsus là một phần trong đời sống của người ấy!
    Khi một người không nhìn biết Chúa, không cứ cách nào đó người ấy nghĩ mình xứng đáng với công trạng về mọi điều mình có và những việc mà họ đã đạt được. Thi thiên 10:4 cho chúng ta biết: "Kẻ ác bộ mặt kiêu ngạo mà rằng: Ngài sẽ không hề hạch hỏi. Chẳng có Đức Chúa Trời: kìa là tư tưởng của hắn". Nhưng khi một người có Chúa là Cứu Chúa của mình, người ấy nhận ra mọi sự mình có, sở hữu, mua sắm, đều đến từ ân điển của Đức Chúa Trời Toàn Năng!
    B. TÌM KIẾM SỨC LỰC NGÀI ĐỂ PHỤC VỤ (câu 11b)Chúng ta phải nhìn nhận rằng tẻ tách khỏi Ngài, chúng ta không thể tận hưởng sự phục vụ thật kết quả và chúng ta sẽ thấy yếu đuối trong công việc! Chúa Jêsus nói cho chúng ta biết ở Giăng 15:5: "Ta là gốc nho, các ngươi là nhánh. Ai cứ ở trong ta và ta trong họ thì sinh ra lắm trái; vì ngoài ta, các ngươi chẳng làm chi được". Kinh thánh cho chúng ta biết ở Êsai 40:31: "Nhưng ai trông đợi Đức Giê-hô-va thì chắc được sức mới, cất cánh bay cao như chim ưng; chạy mà không mệt nhọc, đi mà không mòn mỏi". Khi chúng ta tìm kiếm sức lực của Chúa, Ngài ban cho chúng ta những gì chúng ta cần để thắng hơn vì chúng ta "nhờ Ngài là Đấng yêu thương mình mà thắng hơn bội phần" (Rôma 8:37)"Chúa không hứa ban cho chúng ta điều chi quá sức chịu đựng của chúng ta. Ngài hứa với chúng ta về chính mình Ngài. Chỉ bấy nhiêu thôi. Và bấy nhiêu là đủ rồi" -- Charles R. Swindoll (1934- ) (Edythe Draper, Draper's Book of Quotations for the Christian World (Wheaton: Tyndale House Publishers, Inc., 1992). Entry #10758).
    MINH HỌA: Tờ Guideposts (9/95) cho in một câu chuyện nói tới Jim Stovall, anh hoàn toàn bị mù ở tuổi 29. Trong khi anh còn nhìn thấy một phần, anh đã tình nguyện đến trường dạy người mù. Anh được phân công giúp cho một cậu bé 4 tuổi, bị mù và khuyết tật khó khăn lắm. Stovall để thì giờ ra tìm cách thuyết phục cậu bé để cậu ta có thể cột dây giày hay leo lên cầu thang bất chấp mọi hạn chế của mình.
    Cậu bé khăng khăng: "Không, em không thể!" Stovall đáp: "Đúng, em có thể mà""Không, em không thể!" Cuộc đấu khẩu cứ tiếp tục như thế.
    Đồng thời, Stovall đã đánh trận với những hạn chế của chính mình. Vì cớ thị lực càng suy giảm, anh quyết định phải từ bỏ các khóa học ở trường. Trên đường rút lui ra khỏi trường, anh quyết định từ bỏ luôn chỗ tình nguyện của mình nữa.
    Anh giải thích: "Việc ấy quá khó. Tôi không thể làm được".
    Một giọng nói nhỏ nhẹ bên cạnh anh: "Đúng, anh làm được mà!" Đó là đứa trẻ 4 tuổi, là kẻ đã từ chối không chịu cột dây giày mình.
    "Không, tôi không thể!" Stovall đã nói với sự tin quyết.
    "Phải, anh có thể!" Stovall nhận ra nếu anh không tiếp tục, đứa trẻ cũng sẽ nhượng bộ thôi. Vì vậy, Stovall đã ở lại trường và đã tốt nghiệp ba năm rưỡi sau đó. Chính tuần lễ anh tốt nghiệp, cậu bạn nhỏ bé của anh đã cột dây giày mình rồi leo một trận lên thang lầu.
    Những người thành Philíp nói cho chúng ta biết chúng ta "có thể làm mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi" -- David Chotka in Fresh Illustrations for Preaching & Teaching (Baker), from the editors of Leadership.
    C. TÌM KIẾM MẶT NGÀI LUÔN ĐỂ CÓ MỐI TƯƠNG GIAO (câu 11c). Nếu chúng ta muốn sống phước hạnh và bằng lòng luôn luôn dâng lên lời ngợi khen, chúng ta phải liên tục đồng đi với Ngài! I Giăng 1:7 cho chúng ta biết: "nếu chúng ta đi trong sự sáng cũng như chính mình Ngài ở trong sự sáng, thì chúng ta giao thông cùng nhau; và huyết của Đức Chúa Jêsus, Con Ngài, làm sạch mọi tội chúng ta". Quí bạn ơi, "tìm kiếm mặt Ngài luôn luôn" có nghĩa là tận hưởng mối tương giao với Ngài một cách liên tục. Sự ấy có nghĩa là phải tự hạ mình xuống trước mặt Ngài, lắng nghe tiếng phán của Ngài, và ấp ủ Lời của Ngài.
    (2) ĐIỀU CHÚNG TA NÊN CA HÁT 
    I Sử ký 16:9: "Hãy ca hát cho Ngài, hãy ngợi khen Ngài!..."
    *Chúng ta nên dâng lên:
    A. NHỮNG LỜI NGỢI KHEN VÌ CHÚNG TA ĐƯỢC CHUỘC. Hãy nhìn vào mọi điều câu 23 nói: "khá hát ngợi khen Đức Giê-hô-va; Ngày ngày hãy tỏ ra sự chửng cứu của Ngài!" Nếu "mọi người khắp thế gian" sẽ hát ngợi khen Chúa (câu 23), thì những người đã được Con Ngài chuộc phải ca hát ngợi khen Ngài càng hơn, có phải không? Hãy suy nghĩ trong một phút về mọi điều mà ơn cứu rỗi đã làm xem. Quí bạn ơi, mỗi một chúng ta hôm nay đều đã được cứu, được chuộc vì cớ ân điển và ơn thương xót của Đức Chúa Trời! (Êphêsô 2:4-10). David đã nói Thi thiên 40:2-3: "Ngài cũng đem tôi lên khỏi hầm gớm ghê, khỏi vũng bùn lấm; Ngài đặt chân tôi trên hòn đá, và làm cho bước tôi vững bền. Ngài để nơi miệng tôi một bài hát mới, tức là sự ngợi khen Đức Chúa Trời chúng tôi. Lắm người sẽ thấy điều đó, bắt sợ, và nhờ cậy nơi Đức Giê-hô-va".
    B. NGỢI KHEN VÌ MỐI QUAN HỆ CỦA CHÚNG TA. Chúng ta đọc ở câu 9: "Hãy ca hát cho Ngài, hãy ngợi khen Ngài!..." Thi thiên là gì chứ? Thi thiên là một bài hát thiêng liêng hay là bài thánh ca. "Hãy ca hát cho Ngài" nghĩa là "tưởng nhớ trong bài ca và âm nhạc, dâng lên lời ngợi khen, và hát lên những lời chúc tụng". Nó ám chỉ rằng chúng ta đang thờ lạy Ngài với bài ca vì cớ ân điển và sự vinh hiển của Ngài. Matthew Henry nói: "Khi Đức Chúa Trời trong sự tể trị của Ngài, Ngài đang luyện tập chúng ta với một hỗn hợp thương xót và xét đoán, cho nên bổn phận của chúng ta là ca hát...cho dù hoàn cảnh bên ngoài của chúng ta có như thế nào đi nữa, dù vui hay buồn, chúng ta vẫn phải dâng sự vinh hiển cho Đức Chúa Trời, và ca hát ngợi khen Ngài; dù là vui cười trong sự thịnh vượng hay đang đổ nước mắt vì buồn rầu, mọi sự ấy không khiến cho chúng ta phải thôi không thốt ra những giai điệu của những bài ca thánh” (Matthew Henry. The Quotable Matthew Henry. pp. 291-292). Chúng ta có nhiều Thi thiên đã ca hát cho Ngài: thi thiên nói tới ơn giải cứu, thi thiên nói tới ơn tha thứ, thi thiên nói tới sự bình an, thi thiên khác nói tới hy vọng, thi thiên khác nữa nói tới sự vui mừng, và ngọt ngào nhất trong mọi thi thiên, ấy là thi thiên nói tới sự hiện diện của Ngài!
    Thi thiên 149:1 chép: "Ha-lê-lu-gia! Hãy hát xướng cho Đức Giê-hô-va một bài ca mới! Hãy hát ngợi khen Ngài trong hội các thánh Ngài". Tôi muốn bạn lưu ý loại bài hát mà tác giả Thi thiên đã nói chúng ta nên hát cho Đức Giêhôva -- "một bài ca mới". Những gì David nói, ấy là Đức Chúa Trời đã đặt trong miệng ông khi Ngài đem ông ra khỏi hầm gớm ghê, ra khỏi vũng bùn lấm bẩn thỉu? MỘT BÀI CA MỚI! Quí bạn ơi, vì cớ MỐI QUAN HỆ MỚI với Đức Chúa Trời của người tin Chúa, chúng ta được ban cho mộtBÀI CA MỚI! Tác giả thánh ca Edwin O. Excell đã viết:

    Lòng tôi ưa thích trổi khúc hoan ca,
    Từ lúc thoát ly đường tối,
    Ngợi Vua yêu tôi huyết báu lưu ra,
    Bởi ơn Jêsus chuộc tôi.
    Điệp khúc:

    Từ lúc chính tôi được cứu,
    Từ khi Jêsus buông tha,
    Lòng ưa tôn cao danh Jêsus;
    Từ lúc chính tôi được cứu,
    Trọn đời quyết sẽ giảng rao danh Jêsus.

    (Edwin O. Excell. “Từ Lúc Chính Tôi Được Cứu”, Thánh Ca 214).

    Và bài hát được thốt ra từ tấm lòng sẽ được vui nhận bởi Đức Chúa Trời vì Ngài lấy làm vui trong sự ca hát của chúng ta!
    (3) ĐIỀU CHÚNG TA NÊN DÂNG LÊN 
    I Sử ký 16:8a"Đáng ngợi khen Đức Giêhôva".
    *Có ba điều được nhắc tới:
    A. DÂNG SỰ CẢM TẠ CHO NGÀI (câu 8). Cách tốt nhứt để dâng lời cảm tạ cho Đức Giêhôva là sống một đời sống tin cậy biết ơn Ngài mỗi ngày! (Châm ngôn 3:5-6).
    Hãy luôn ghi nhớ rằng mỗi ngày Ngài đang vận hành trong đời sống của tôi để hoàn thành ý chỉ trọn vẹn của Ngài. Hãy luôn nhìn nhận rằng bất luận điều chi Ngài cho phép tôi đối diện với trong cuộc đời sẽ là sự tốt lành hoàn toàn của tôi cho đến cuối cùng. Quí bạn ơi, sự thực của vấn đề là: "Chúng ta càng nương cậy vào Đức Chúa Trời, chúng ta càng thấy Ngài là đáng tin" – Cliff Richards (1940) (Edythe Draper, Draper's Book of Quotations for the
    Christian World (Wheaton: Tyndale House Publishers, Inc., 1992). Entry #11481).
    B. HÃY TÔN NGÀI VINH HIỂN VÀ QUYỀN NĂNG (câu 28). Muốn làm việc nầy, chúng ta phải hành động giống như những người nào tin theo sự vinh hiển của Ngài và nương cậy vào năng lực Ngài! Êphêsô 1:12 cho chúng ta biết rằng trong vai trò người tin Chúa "chúng ta ngợi khen sự vinh hiển của Ngài, là kẻ đã trông cậy trong Đấng Christ trước nhất". Câu nầy có ý nói rằng đời sống của chúng ta sẽ đem lại vinh hiển cho danh của Ngài. Chúng ta sẽ trở thành phương tiện chỉ ra nét oai nghi hay sự xuất sắc thiêng liêng của Ngài đáng được ngợi khen. (Chú giải sách Êphêsô. Electronic Edition STEP Files Copyright © 2003, QuickVerse, a division of Findex.com, Inc). Muốn làm vinh hiển cho Ngài, chúng ta phải:
    ĂN Ở XỨNG ĐÁNG. I Têsalônica 2:12 khích lệ chúng ta: "ăn ở một cách xứng đáng với Đức Chúa Trời, là Đấng gọi anh em đến nước Ngài và sự vinh hiển Ngài". Sống "xứng đáng với Đức Chúa Trời" nghĩa là sống bền đỗ với mọi điều răn và bổn tánh của Ngài. (Life Application Bible Commentary: 1 & 2 Thessalonians. Copyright © 1999 by The Livingstone Corporation. All rights reserved. Tyndale House Publishers, Inc. Wheaton, Illinois. Life Application is a registered trademark of Tyndale House Publishers, Inc. Electronic Edition STEP Files Copyright © 2002, Parsons Church Group, a division of FindEx.com, Inc).
    NÓI NĂNG XỨNG ĐÁNG (I Phierơ 3:15). Điều nầy bao gồm:
    + Trung tín làm chứng (Thi thiên 107:2).
    + Lời lành (Êphêsô 4:29).
    C. DÂNG VINH HIỂN XỨNG ĐÁNG DANH NGÀI (câu 29). Chúng ta không thể dâng "vinh hiển xứng đáng danh Ngài" bằng cách chỉ nói suông thôi, mà bằng cách để cho sự vinh hiển ấy đầy dẫy chúng ta đến nỗi danh của Ngài sẽ được vinh hiển nơi chúng ta! Muốn như thế thì chúng ta phải:
    TỎ RA ÂN ĐIỂN NGÀI. Hằng ngày đời sống của chúng ta phải tỏ ra cho thế giới nầy biết mọi sự mà ân điển của Đức Chúa Trời đã làm ra! Côlôse 1:10 khuyên nhũ chúng ta phải: "ăn ở cách xứng đáng với Chúa, đặng đẹp lòng Ngài mọi đường, nẩy ra đủ các việc lành, càng thêm lên trong sự hiểu biết Đức Chúa Trời".
    + PHẢN ẢNH SỰ VINH HIỂN CỦA NGÀI. Chúng ta phải để cho sự sáng của mình chiếu sáng vào thế giới tăm tối nầy! Thực vậy, khi chúng ta để cho sự sáng của chúng ta chiếu ra rực rỡ vào thế giới ấy, nó đem lại sự vinh hiển cho Đức Chúa Trời và ngợi khen danh Ngài (Mathiơ 5:16).
    BÀI CA CẢM TẠ nầy dạy chúng ta: ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI TÌM KIẾM, ĐIỀU CHÚNG TA NÊN CA HÁT, ĐIỀU CHÚNG TA NÊN DÂNG LÊN và.
    (4) ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI NHỚ
    I Sử ký 16:13"Hãy nhớ lại công việc mầu của Ngài đã làm, những phép lạ Ngài, và lời xét đoán của miệng Ngài".
    A. NHỚ LẠI CÔNG VIỆC NGÀI (câu 12). Dân Israel, họ không bao giờ quên cái hố mà Đức Chúa Trời đã đem họ ra khỏi đó, cũng như tư thế mà họ đã được đem ra! Chúng ta đừng bao giờ quên những gì ân điển Ngài đã làm cho chúng ta!
    Ân điển cứu chúng ta, nâng đỡ chúng ta, và một ngày kia sẽ đưa chúng ta vào trong sự hiện diện của Ngài! Chúng ta chỉ có thể cùng nói với Phaolô: "Tạ ơn Đức Chúa Trời, vì sự ban cho của Ngài không xiết kể!" (II Côrinhtô 9:15).
    MINH HỌA: John Newton, ông đã viết bài thánh ca "Amazing Grace", không bao giờ xem nhẹ sự kiện ông trở lại đạo. Ông nói: "Người ta nhìn trừng trừng vào tôi. Quả thực, tôi là một sự lạ lùng cho nhiều người, và một sự lạ lùng cho chính bản thân tôi. Đặc biệt, tôi lấy làm lạ khi thấy mình chẳng còn phiêu bạt nữa". Giống như Newton, chúng ta đừng bao giờ xem ơn cứu rỗi của chúng ta là chuyện đương nhiên. -- Robert C. Shannon, 1000 Windows, (Cincinnati, Ohio: Standard Publishing Company, 1997).
    Quí bạn ơi, chúng ta đừng bao giờ quên những gì ân điển đã làm cũng như đừng quên chỗ mà chúng ta sẽ bị tẻ tách ra khỏi ân điển của Đức Chúa Trời!
    B. NHỚ NHỮNG LỜI XÉT ĐOÁN CỦA MIỆNG NGÀI (câu 12b). Hãy ghi nhớ lời của Ngài. Công việc và lời của Đức Chúa Trời, Cứu Chúa của chúng ta được ràng rịt chặt chẽ với nhau! Chúa Jêsus phán ở Giăng 6:63: "Ấy là thần linh làm cho sống, xác thịt chẳng ích chi. Những lời ta phán cùng các ngươi đều là thần linh và sự sống". Ấy là nhờ LỜI CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI mà ngày nay chúng ta có đức tin nơi Đức Chúa Trời (Rôma 10:17). Chính nhờ vào Ngôi Lời mà chúng ta đang tẩy rửa tội lỗi và có sức lực mà hầu việc Chúa (Thi thiên 119:9, 11). Ấy là nhờ Ngôi Lời mà chúng ta có phương hướng và sự dẫn dắt (Thi thiên 119:105). Hãy cảm tạ Đức Chúa Trời vì Lời của Ngài hôm nay! Có người đã nói: "Người nào sử dụng Kinh thanh làm kim chỉ nam của mình, người ấy không hề bị mất phương hướng" (Edythe Draper, Draper's Book of Quotations for the Christian World (Wheaton: Tyndale House Publishers, Inc., 1992). Entry #688).
    C. NHỚ LẠI SỰ THÀNH TÍN CỦA NGÀI (câu 15). Chúa phán về chính mình Ngài ở Malachi 3:6: "Vì ta là Đức Giê-hô-va, ta không hề thay đổi". Ngài là Đấng hôm qua, ngày nay và đời đời không hề thay đổi. Chúng ta cần phải nhớ những gì Ngài đã hứa, vì Ngài sẽ giữ mọi lời hứa của Ngài! Chúng ta phải nhớ:
    MỌI ĐIỀU ƠN CỨU RỖI CỦA NGÀI CHU CẦP:
    + Sự sống đời đời (Giăng 3:16).
    + Tình yêu đời đời (Giêrêmi 31:3).
    + Mối tương giao đời đời (Giăng 14: 1-3).
    SỨC LỰC CỦA CHÚNG TA ĐỀN TỪ ĐÂU!:
    + Đây là ƠN MÀ CHÚNG TA KHÔNG ĐÁNG ĐƯỢC (Thi thiên 29:11).
    + Đây là QUYỀN PHÉP KHÔNG THỂ CHỐI CÃI ĐƯỢC (Êphêsô 6:10).

    TẠI SAO CHÚNG TA PHỤC VỤ ĐỨC CHÚA TRỜI:
    + Vì Ngài đã yêu chúng ta TRƯỚC (I Giăng 4:19).
    + Vì chúng ta NHIỆT THÀNH yêu mến Ngài (Giăng 14:15, 21, 23).
    BÀI CA CẢM TẠ nầy dạy chúng ta: ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI TÌM KIẾM, ĐIỀU CHÚNG TA NÊN CA HÁT, ĐIỀU CHÚNG TA NÊN DÂNG LÊN, ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI NHỚ, và sau cùng:
    (5) ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI NÓI
    I Sử ký 16:8-10, 24: "Đáng ngợi khen Đức Giê-hô-va cầu khẩn danh Ngài, và đồn công việc Ngài ra giữa các dân tộc! Hãy ca hát cho Ngài, hãy ngợi khen Ngài! Suy gẫm về các công việc mầu của Ngài. Hãy lấy danh thánh Ngài làm vinh; Phàm ai tìm cầu Đức Giê-hô-va, khá vui lòng!... Trong các nước hãy thuật sự vinh hiển của Ngài; Tại muôn dân khá kể những công việc mầu của Ngài"
    *Thật lấy làm tốt phải ghi nhớ mọi công việc của Đức Chúa Trời làm cho chúng ta và Lời Ngài phán cùng chúng ta, song với môi miệng chúng ta PHẢI NGỢI KHEN ĐỨC CHÚA TRỜI! (Thi thiên 34:1-3). Chúng ta cần phải nói tới:
    A. MỌI CÔNG VIỆC VINH HIỂN CỦA NGÀI (các câu 8-10). Chúng ta đọc ở Êphêsô 5:19-20, chúng ta cần phải khích lệ nhau trong cách ăn ở với Đức Chúa Trời bằng cách "lấy ca vịnh, thơ thánh, và bài hát thiêng liêng mà đối đáp cùng nhau, và hết lòng hát mừng ngợi khen Chúa. Hãy thường thường nhân danh Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, vì mọi sự tạ ơn Đức Chúa Trời, là Cha chúng ta". Những lần trò chuyện của dân sự Đức Chúa Trời có những lúc làm buồn lòng Đức Chúa Trời! Lời cầu nguyện của tác giả Thi thiên đáng phải là lời cầu nguyện hàng ngày của chúng ta: "Hỡi Đức Giê-hô-va là hòn đá tôi, và là Đấng cứu chuộc tôi, nguyện lời nói của miệng tôi, Sự suy gẫm của lòng tôi được đẹp ý Ngài!" (Thi thiên 19:14). Philíp 1:27a cho chúng ta biết: "Duy anh em phải ăn ở một cách xứng đáng với đạo Tin Lành của Đấng Christ".
    Khi lời lẽ cùng các việc làm của Chúa là kỳ diệu trong mắt chúng ta, chúng ta sẽ có khuynh hướng nói về chúng! Phierơ và Giăng đã nói ở Công Vụ các Sứ Đồ 4:20: "Vì, về phần chúng tôi, không có thể chẳng nói về những điều mình đã thấy và nghe".
    MINH HỌA: Sẽ ra sao nếu, khi bị đe dọa bởi Tòa công luận, các môn đồ đột ngột thay đổi câu chuyện của họ rồi giảm bớt phần làm chứng của họ? Làm sao Tin Lành còn đáng tin cậy nữa sau đó? Sự thực cho thấy họ đã trụ mạnh mẽ ngay bề mặt của sự bắt bớ nghiêm trọng, điều nầy càng làm cho sứ điệp của họ ra đáng tin nhiều hơn. Tương tự, khi chúng ta đưa ra quyết định phải lẽ mỗi ngày làm theo điều chi là đúng đắn, khi chúng ta dạn dĩ đứng cho Đấng Christ nghịch lại một đám đông thù nghịch, người ta bèn chú ý ngay. Họ nhìn kỷ hơn nữa vào đời sống của chúng ta rồi cẩn thận lắng nghe sứ điệp của chúng ta. (Life Application Bible Commentary: Acts. Copyright © 1999 by The Livingstone Corporation. All rights reserved. Tyndale House Publishers, Inc. Wheaton, Illinois. Life Application is a registered trademark of
    Tyndale House Publishers, Inc. Electronic Edition STEP Files Copyright © 2002, Parsons Church Group, a division of FindEx.com, Inc).
    B. ƠN CỨU RỖI VINH HIỂN CỦA NGÀI (câu 24)Hội thánh đã được ban cho một sứ mệnh ở Mathiơ 28:19-20 bởi Đầu của Hội thánh là Đức Chúa Jêsus Christ: "Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhân danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế”. Amen! Sứ mệnh nầy được ban cho từng tín hữu! Chính trách nhiệm của người tin Chúa phải chia sẻ Đấng Christ với kẻ bị hư mất khi họ đã được lại sanh.
    Chúng ta, là hạng người được chuộc bởi huyết của Ngài, phải nổ lực rao truyền rộng khắp ơn cứu rỗi diệu kỳ của Ngài! "Hội thánh có nhiều công việc lắm, nhưng chỉ có một sứ mệnh mà thôi" -- Arthur Preston (Edythe Draper, Draper's Book of Quotations for the Christian World (Wheaton: Tyndale House Publishers, Inc., 1992). Entry #3328).
    Phần kết luận:
    BÀI CA CẢM TẠ nầy dạy chúng ta: ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI TÌM KIẾM, ĐIỀU CHÚNG TA NÊN CA HÁT, ĐIỀU CHÚNG TA NÊN DÂNG LÊN, ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI NHỚ và ĐIỀU CHÚNG TA PHẢI NÓI
    Quí bạn ơi, thắc mắc cho hôm nay là: "Có phải bạn biết ơn hay vô ơn hôm nay?"Đức Chúa Trời ban cho mỗi một người chúng ta 86.400 giây đồng hồ mỗi ngày, chúng ta có sử dụng từng giây để nói: "Cảm Tạ Ngài" không?

    0 nhận xét:

    About-Privacy Policy-Contact us
    Copyright © 2013 Tìm Kiếm Giá Trị Ban Đầu - Mục Đích Đời Người. Blogger Template by Bloggertheme9
    Proudly Powered by Blogger.
    back to top